Sau Mùa Đông Là Mùa Xuân Của Tôi

Chương 2



3.

Cửa đối diện khẽ “kẽo kẹt” mở hé, mấy đôi mắt tò mò lập tức nhìn sang.

Như tìm được sân khấu, Lưu Ngọc Trân càng hét to hơn.

“Mọi người nhìn đi! Con dâu tôi đấy! Con trai tôi vừa ra nước ngoài kiếm tiền cho nó, nó ở nhà làm loạn, đến điện thoại của mẹ chồng cũng không nghe!”

Vừa nói, bà ta vừa định chen vào cửa.

Tôi đứng chắn trước cửa, ánh mắt lạnh xuống.

“Bác Lưu, nói chuyện cho đàng hoàng. Đây là nhà tôi.”

“Nhà cô? Đây là nhà con trai tôi! Là tiền nó vất vả kiếm được mua! Cô ăn của nó, mặc của nó, dùng của nó, thứ gì không phải của nhà họ Chu?”

Nghe buồn cười đến mức tôi suýt bật cười.

Căn hộ này, tiền đặt cọc là tôi bỏ ra.

Khoản vay đứng tên tôi.

Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu, cũng chỉ có một mình tôi.

Con trai bà ta, từ đầu đến cuối, chỉ góp mỗi… lời hứa.

Tôi nhìn gương mặt méo mó vì tức giận của bà ta, giọng điệu bình thản đến lạnh lẽo.

“Thứ nhất, tôi đã nộp đơn ly hôn. Có thời gian hòa giải 30 ngày. Về mặt pháp luật, hiện tại bà không có bất kỳ quan hệ gì với tôi.”

“Thứ hai, căn nhà này là tài sản trước hôn nhân của tôi. Không liên quan nửa xu đến con trai bà.”

“Thứ ba, mời bà lập tức rời đi. Nếu không, tôi sẽ gọi cảnh sát.”

Từng chữ rơi xuống rõ ràng, không nhanh không chậm.

Lưu Ngọc Trân sững người, ánh mắt đờ ra như chưa kịp hiểu.

Vài giây sau, bà ta mới phản ứng, gương mặt chuyển từ tức giận sang kinh ngạc.

“Ly hôn? Ôn Giai, cô điên rồi à? Con trai tôi yêu cô như vậy, vì cô mà ra nước ngoài bươn chải, cô lại đòi ly hôn? Cô còn lương tâm không?”

“Hắn yêu tôi?” Tôi bật cười khẽ, như nghe thấy chuyện hài nhất đời. “Hắn yêu tôi, hay yêu tám triệu tám trăm nghìn trong tài khoản của tôi?”

Ánh mắt bà ta khẽ dao động.

Rõ ràng Chu Minh Khải đã nói trước điều gì đó.

Bà ta vội vàng lấy lại bình tĩnh, đổi sang giọng điệu “đau lòng”.

“Chuyện tiền Minh Khải nói với tôi rồi! Chẳng qua hai mươi nghìn thôi mà! Nó là đàn ông, vừa sang nước ngoài lạ lẫm, tiêu chút tiền ứng gấp thì có gì sai? Cô làm quá đến mức chuyển hết sạch tiền đi, không phải làm nó tổn thương sao? Người một nhà cả!”

“Người một nhà?” Tôi cười lạnh. “Lúc anh ta nói trong thẻ không còn tiền, bà có coi tôi là người nhà không?”

“Đó là… là nó không muốn cô lo!”

“Vậy à?”

Tôi rút từ túi xách ra một cuốn sổ nhỏ bìa xanh, lắc nhẹ trước mặt bà ta.

“Vậy bà có dám đối chiếu xem, mấy năm nay bà và con gái bà – Chu Đình Đình – đã lấy của tôi bao nhiêu tiền không?”

Cuốn sổ này tôi ghi suốt năm năm.

Từ lần đầu bà ta tìm tôi, nói thua bài cần tôi “hỗ trợ” hai nghìn.

Mỗi lần chuyển khoản, mỗi lý do vay mượn, tôi đều ghi lại rõ ràng.

Vừa nhìn thấy cuốn sổ, sắc mặt Lưu Ngọc Trân lập tức đổi khác.

Bà ta như con mèo bị giẫm phải đuôi, giọng cao vút.

“Cô… cô ghi cái này làm gì? Có ý gì? Tôi tiêu chút tiền của con dâu chẳng phải bình thường sao? Cô còn đề phòng cả nhà tôi à?”

“Đúng.” Tôi đáp thẳng. “Không đề phòng, chắc tiền tôi đã bị các người hút sạch từ lâu.”

Tôi mở sổ, đọc từng dòng.

“Năm năm trước, bà nói thua bài, lấy của tôi hai nghìn. Một tháng sau bảo đi du lịch, lấy thêm năm nghìn.”

“Bốn năm trước, Chu Đình Đình thích một cái túi 18.000 tệ. Tôi trả. Cô ta nói là vay. Đến giờ chưa thấy trả.”

“Ba năm trước, bà bảo không khỏe, đi viện điều dưỡng cao cấp, quẹt thẻ tôi ba mươi nghìn. Sau đó tôi mới biết số tiền ấy được chuyển về quê đặt cọc mua nhà cho cháu trai.”

Mỗi câu tôi đọc ra, mặt bà ta lại trắng thêm một phần.

Ngoài hành lang, tiếng hàng xóm bắt đầu xì xào.

“Trời ơi, mẹ chồng gì mà vậy.”

“Tiền con dâu đâu phải tiền chùa.”

“Em chồng túi 18.000 mà để chị dâu trả à?”

Những lời bàn tán ấy như từng cái tát vô hình.

Lưu Ngọc Trân đỏ bừng mặt, thẹn quá hóa giận.

“Cô im đi! Đó là tiền con trai tôi! Tôi tiêu tiền con trai tôi thì liên quan gì đến cô!”

“Vậy sao?” Tôi khép sổ lại, nhìn thẳng vào bà.

“Có lẽ bà không biết, từ khi kết hôn đến giờ, lương mỗi tháng của con trai bà tiêu sạch. Anh ta chưa từng đưa tôi một đồng. Tất cả chi phí trong nhà, kể cả từng đồng bà và con gái bà dùng, đều lấy từ tài sản trước hôn nhân của tôi.”

“Mấy năm nay, cả nhà các người giống như đỉa bám trên người tôi.”

“Bây giờ tôi không muốn cho hút nữa.”

Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ rơi xuống nặng nề.

Lưu Ngọc Trân chỉ vào tôi, tay run rẩy.

“Cô… cô…”

Bà ta lắp bắp mãi cũng không nói trọn câu.

Bởi vì tôi nói toàn sự thật.

Tôi nhìn bà, từng chữ lạnh băng:

“Cút.”

“Trước khi tôi gọi cảnh sát, lập tức biến khỏi cửa nhà tôi.”

Sắc mặt Lưu Ngọc Trân trắng bệch.

 

4.

Gương mặt Lưu Ngọc Trân trắng bệch như vừa bị rút sạch máu.

Bà chỉ tay về phía tôi, ngón tay run rẩy.

“Cô… cô…”

Bà lắp bắp rất lâu mà vẫn không nói nổi một câu hoàn chỉnh.

Bởi vì những gì tôi nói, toàn bộ đều là sự thật.

“Cút.”

Tôi nghiến răng, buông ra đúng một chữ.

“Trước khi tôi báo cảnh sát, lập tức biến khỏi cửa nhà tôi.”

Những ánh mắt tò mò và tiếng xì xào của hàng xóm dội tới, như hàng trăm cây kim chích vào da thịt bà ta. Gương mặt vốn quen ngang ngược giờ lúc xanh lúc trắng.

Bà hiểu, hôm nay ở đây, bà không chiếm được nửa phần thắng.

“Ôn Giai, cô cứ chờ đấy! Đừng hối hận!”

Bà ném lại một câu đe dọa yếu ớt, rồi quay người rút lui gần như chạy trốn.

Cửa thang máy khép lại, chặn đứng ánh mắt oán độc kia bên ngoài.

Hành lang trở về im ắng.

Tôi đóng cửa, cắt đứt toàn bộ những ánh nhìn soi mói. Dựa lưng vào cánh cửa, thở ra một hơi dài.

Hiệp đầu tiên, tôi thắng.

Nhưng đây chỉ là mở màn.

Gia đình Chu Minh Khải sẽ không dễ dàng buông tay.

Tôi đi vào phòng khách, rót một cốc nước. Nước lạnh trôi xuống cổ họng, khiến đầu óc tôi tỉnh táo đến mức gần như tàn nhẫn.

Điện thoại rung lên.

Một lời mời kết bạn WeChat mới.

Ảnh đại diện là mèo hoạt hình dễ thương.

Nickname: “Hướng về phía mặt trời.”

Tin nhắn xác minh: Chị dâu, em là Đình Đình.

Chu Đình Đình.

Đúng như tôi đoán.

Tôi nhấn đồng ý.

Tin nhắn lập tức ập đến.

“Chị dâu, chị ở nhà không? Nghe nói chị cãi nhau với mẹ em à?”

“Mẹ em lớn tuổi rồi, tính thẳng thôi, chị đừng chấp.”

“Anh em ở Canada lo lắm, không liên lạc được với chị, anh lo cho chị thật đó.”

Mở màn hoàn hảo.

Giả ngây thơ, đánh vào tình cảm, mong tôi mềm lòng.

Tôi gõ bốn chữ: “Có việc thì nói.”

Bên kia im lặng một lúc.

Rồi gửi một sticker khóc tủi thân.

“Chị dâu, em biết chị giận vì hai mươi nghìn.”

“Anh em không cố ý đâu, một mình ở nước ngoài nhiều thứ phải chi tiêu, cũng là vì cái nhà này thôi.”

“Anh nói ước mơ lớn nhất là ổn định bên đó rồi đón chị và ba mẹ sang hưởng phúc.”

Hưởng phúc?

Hay sang tiếp tục làm bảo mẫu miễn phí và máy ATM di động?

Tôi nhìn màn hình, dạ dày lộn lại vì ghê tởm.

“Chị dâu, chị chuyển tiền lại cho anh em đi. Vợ chồng đừng giận qua đêm.”

“Người một nhà mà căng thẳng vậy không hay.”

“Còn cuốn sổ mẹ em nói… chị ghi vậy làm tổn thương tình cảm lắm, toàn chuyện nhỏ thôi.”

Cuối cùng cũng lộ mục đích.

Tôi nhếch môi.

“Cái túi Chanel 18.000 của cô cũng là chuyện nhỏ?”

Tin nhắn gửi đi.

Bên kia im bặt.

Tôi gần như nhìn thấy được sắc mặt cô ta đang méo mó.

Một phút sau, tin nhắn mới tới.

Giọng điệu hoàn toàn khác.

“Ôn Giai chị có ý gì? Chị định bắt em trả tiền thật à?”

“Đó là tiền anh em! Chị là chị dâu, dùng tiền anh em mua cho em cái túi có gì sai?”

Đuôi cáo lộ rồi.

Tôi bình thản trả lời.

“Thứ nhất, đó không phải tiền anh cô, mà là tài sản cá nhân trước hôn nhân của tôi.”

“Thứ hai, tôi không còn là chị dâu cô. Tôi đã nộp đơn ly hôn.”

“Thứ ba, chiếc túi đó chính miệng cô nói là vay, có lịch sử chat làm chứng.”

“Tôi cho cô ba ngày. Cả gốc lẫn lãi 18.888, chuyển vào Alipay.”

“Thiếu một đồng, tôi sẽ in toàn bộ giấy vay và đoạn chat mấy năm cô tiêu tiền tôi, gửi thẳng tới quầy lễ tân công ty cô.”

“À đúng rồi, cô là quản lý marketing ở tập đoàn Fortune 500 phải không?”

“Nghe nói công ty cô đang xét nhân viên xuất sắc, rất coi trọng uy tín cá nhân.”

“Tôi tò mò, nếu lãnh đạo và đồng nghiệp cô nhìn thấy những thứ này, họ sẽ nghĩ gì?”

Tôi không dùng một câu chửi.

Nhưng mỗi chữ đều chính xác như dao mổ.

Chu Đình Đình thuộc kiểu người sống bằng hình tượng. Công việc và tiền đồ chính là mặt nạ lấp lánh của cô ta.

Im lặng.

Không thêm một tin nhắn nào nữa.

Tôi biết, cô ta sợ rồi.

Đối phó với Lưu Ngọc Trân, phải dùng khí thế đè bẹp.

Đối phó với Chu Đình Đình, phải bóp đúng điểm yếu là danh dự và tương lai.

Tôi chặn tài khoản mới kia.

Thế giới một lần nữa trở nên yên tĩnh.

Nhưng tôi biết.

Trò chơi này, tôi mới chỉ bắt đầu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...