Không Ai Có Thể Thay Thế Tôi

Chương 3



Sau khi tôi dứt lời, cả quán cà phê như chìm vào một tầng im lặng tuyệt đối.

Sắc mặt ông Peterson biến đổi rõ rệt — từ dò xét, sang ngỡ ngàng… và cuối cùng là chấn động thật sự.

Ông nhấc lại tập tài liệu, lần này là xem rất kỹ — mắt ông dán chặt vào từ ngữ tôi đã đánh dấu, cũng như phần phân tích ngắn gọn đính kèm phía sau.

Ngón tay ông vô thức gõ lên mặt bàn — nhịp gõ loạn và gấp, như thể tâm trí đang xoáy vào một vùng chấn động khó tin.

Ông Peterson im lặng suốt năm phút.

Trong khoảng thời gian ấy, tôi không nói thêm lời nào.

Chỉ lặng lẽ nâng tách cà phê lên, khẽ nhấp một ngụm.

Vị đắng lan dần trên đầu lưỡi, nhưng trong lòng tôi…

lại là một khoảng lặng chưa từng có.

Bởi tôi biết—

tôi đã thắng.

Cuối cùng, ông ngẩng đầu lên.

Đôi mắt xanh của ông không còn nét sửng sốt ban đầu.

Thay vào đó là ánh nhìn mới:

thâm trầm, tôn trọng… và đầy tán thưởng.

“Họ sa thải cô, không phải vì cô không đủ năng lực.

Mà là… vì một lý do khác.”

Lần này, ông không hỏi.

Mà là khẳng định.

Ông đã hiểu tất cả.

Tôi khẽ cười, và đẩy câu hỏi trở lại phía ông —

nhẹ nhàng, mà như mũi tên cắm thẳng vào trọng tâm:

“Ông Peterson,

giá trị của tôi, phụ thuộc vào việc — ông nghĩ tôi xứng đáng bao nhiêu.”

Tôi không còn là con tốt chờ phán xét.

Không còn là phiên dịch viên im lặng ngồi giữa các cuộc họp.

Từ khoảnh khắc này trở đi —

Tôi là người tự định giá chính mình.

Là người có thể khiến đối phương cam tâm tình nguyện… móc hầu bao trả giá.

4.

Ba ngày sau, buổi họp từng bị gián đoạn cuối cùng cũng được nối lại,

nhờ vào sự khẩn thiết vận động của công ty cũ tôi — "Hoa Dịch Thông".

Lưu Vĩ Minh không xuất hiện.

Thay vào đó là gương mặt của CEO công ty — ông Vương, với vẻ mặt cúi đầu và ngập tràn xin lỗi.

Tất nhiên, ông ta cũng mang đến một phiên dịch viên mới.

Là một cậu trai trông như vừa tốt nghiệp, nét non nớt vẫn còn in trên mặt.

Trước khi cuộc họp bắt đầu, tôi nhận được một email khác từ ông Peterson.

Ông mời tôi tham dự với vai trò “người quan sát thầm lặng”.

Ông viết:

“Cô Giang, chúng tôi cần một đôi tai công tâm.”

Tôi hiểu ngay ý ông.

Và tôi đồng ý.

Ảnh đại diện của tôi chỉ là một ô đen nhỏ xíu, ẩn mình giữa hàng chục ô sáng rực rỡ của cuộc họp.

Không ai để ý.

Cũng không cần phải để ý.

Buổi họp bắt đầu.

Ông Vương mở màn bằng một bài diễn văn dài 10 phút, đầy thống hối, giọng điệu cúi đầu đến mức gần như muốn lạy qua màn hình.

Phía Mỹ chỉ đáp lại bằng một thái độ lịch sự:

Không chấp, không đồng tình, chỉ nói rằng “hy vọng cuộc họp tiếp tục diễn ra suôn sẻ”.

Sau đó — đến lượt phiên dịch viên mới.

Thảm họa bắt đầu ngay từ giây đầu tiên cậu ta mở miệng.

Giọng cậu run run vì căng thẳng, ngập ngừng, lắp bắp.

Ngay cả một câu dài cũng không nói trọn được.

Tệ hơn, từ vựng chuyên ngành gần như… trống rỗng.

“Bandwidth” (băng thông) bị dịch thành “độ rộng của cái dây.”

“Silicon wafer” (tấm wafer silicon) thì cậu ta lỡ miệng gọi là “bánh quế silicon.”

Màn hình bên kia —

Những gương mặt phía Mỹ nhăn lại như bị bóp nát.

Từng cái chau mày, từng ánh mắt nặng nề, như một chuỗi domino sắp sập.

Phía đội Trung Quốc —

từng người như ngồi trên đống kim chông, sắc mặt đen như đáy nồi.

Trán ông Vương đã bắt đầu rịn mồ hôi.

Còn tôi…?

Tôi chỉ lặng lẽ ngồi quan sát, trong sự im lặng tuyệt đối.

Trong lòng không gợn sóng.

Chỉ có một vùng trống rỗng lạnh lẽo, như một cánh đồng sau cháy rừng.

Tôi biết…

đây chỉ mới là món khai vị.

Màn chính — vẫn còn đang đợi phía sau.

Quả nhiên—

Khi cuộc họp bước vào phần quan trọng nhất: thảo luận phương án tối ưu mới nhất trong công nghệ sản xuất chip –

đó cũng chính là thời khắc định đoạt sự sống còn của cả dự án.

CTO phía Mỹ trình chiếu một slide then chốt với tiêu đề:

“Etching Precision” —

Chỉ số này là trái tim của tỷ lệ sản phẩm đạt chuẩn.

Cậu phiên dịch trẻ tuổi, có lẽ vì quá căng thẳng…

hoặc cũng có thể là không hiểu gì,

chỉ biết trừng mắt nhìn cụm từ ấy — rồi cứng họng.

Mấy giây chết lặng trôi qua.

Sau đó, có vẻ đã hết đường chống đỡ, cậu ta liều lĩnh buông ra một câu dịch…

với ngữ điệu vừa ngập ngừng, vừa tuyệt vọng:

"Chip… ăn mòn… ô nhiễm."

(Chip. Corrosion. Pollution.)

Ba từ.

Ba quả bom.

Và thế là — bùm.

Chúng phát nổ ngay giữa cuộc họp như một thảm họa tàn khốc.

Bên kia màn hình, vị CTO người Đức – từ nãy đến giờ vẫn luôn giữ im lặng – sắc mặt biến đổi tức thì.

Ông ta bật dậy khỏi ghế, giọng nói sắc như dao:

“Corrosion Pollution?

Ông đang nói cái gì là pollution?

Ý ông là **quy trình công nghệ mới của các ông có nguy cơ ô nhiễm kỹ thuật căn bản?

Đây là vấn đề an toàn nghiêm trọng!”

Giọng ông ta nhanh, dồn dập, mang theo sức công phá của một bản cáo trạng.

Toàn bộ phòng họp chìm trong bầu không khí kinh hoàng.

Phía Trung Quốc, các kỹ sư đổ mồ hôi như tắm, luống cuống cầm micro định giải thích bằng tiếng Anh.

Nhưng càng nói càng loạn:

“No, no, not pollution… is… is about the… cut… cut very small…”

Câu sau đá câu trước, rối rắm như gỡ một cuộn dây điện cháy.

Gương mặt ông Vương từ xám xịt đã hóa thành trắng bệch như tro.

Ông ta quay đầu, trừng mắt nhìn đứa cháu vừa phá tan cuộc họp bằng cái dịch sai chí mạng, nghiến răng gào lên không thành tiếng:

“Phế vật!”

Cả hội nghị rơi vào hỗn loạn.

Lộn xộn.

Hoảng loạn.

Một cảnh tượng ngày tận thế.

Và đúng ngay lúc đó—

trong cơn hoảng loạn tuyệt đối ấy—

một giọng nói bình thản, mạnh mẽ và đầy áp lực chợt vang lên qua tất cả các hệ thống loa.

Là ông Peterson.

"Miss Jiang, you are here."

(Cô Giang, cô đang ở đây.)

Ông ấy không hỏi.

Ông ra lệnh — bằng một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng lại sắc như lưỡi dao mổ thẳng vào sai lầm đang bày ra trước mắt:

“Could you please clarify what our partner is trying to say?”

(Cô có thể làm rõ giúp tôi xem phía đối tác rốt cuộc đang muốn nói điều gì không?)

Soạt—

Chỉ trong một tích tắc, tất cả ánh nhìn — từ màn hình đến phòng họp — như xuyên qua cơn hỗn loạn để dừng lại chính xác tại một điểm.

Một ô vuông nhỏ màu đen, không tên, không tiếng.

Nhưng giờ đây, nó trở thành trung tâm của cả thế giới.

Là ảnh đại diện của tôi.

Tôi có thể cảm nhận được—

Ở một nơi nào đó, Lưu Vĩ Minh đang nhìn chằm chằm vào màn hình, với cảm xúc bị bóp nghẹn giữa kinh hoàng, nhục nhã và hoảng loạn.

Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của ông Vương —

mang theo hy vọng mong manh như sợi chỉ, bám víu vào tôi như chiếc phao cuối cùng.

Tôi hít sâu một hơi.

Rồi bình tĩnh — không vội vã — đưa con trỏ chuột nhấn nhẹ.

Bật camera.

Bật mic.

Gương mặt tôi hiện rõ trên toàn bộ màn hình.

Phía sau tôi là không gian phòng đọc sạch sẽ, ngăn nắp.

Tường là các dãy sách chuyên ngành xếp ngay hàng thẳng lối — một hình ảnh vừa trầm tĩnh, vừa kiên định.

So với khung cảnh náo loạn như sắp sụp đổ ở phòng họp bên kia,

nơi tôi ngồi giống như một thế giới khác —

trật tự, chuyên nghiệp, và đầy kiểm soát.

Tôi nhìn vào màn hình.

Nhìn vào gương mặt ông Vương — vặn vẹo vì bối rối và sợ hãi.

Rồi tôi bắt đầu cất tiếng.

5.

“Chào buổi chiều, mọi người.”

Giọng nói của tôi vang lên qua micro,

rõ ràng – vững vàng – không một chút run rẩy, truyền khắp phòng họp trực tuyến.

Trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh xáo trộn lập tức biến mất.

Tựa như ai đó vừa ấn nút tắt tiếng cho cả thế giới.

Tôi hướng về phía đội ngũ kỹ thuật bên Mỹ,

bằng chất giọng Anh – Mỹ chuẩn chỉnh, mang sắc thái chuyên ngành công nghệ,

chậm rãi và điềm tĩnh cất lời:

“Xin lỗi vì sự hiểu nhầm vừa rồi.

Đã có một lỗi dịch nghiêm trọng.”

“Thuật ngữ chính xác là ‘Etching Precision’ – không phải ‘Corrosion Pollution’.

Trong bối cảnh sản xuất bán dẫn, ‘Etching’ (ăn mòn có kiểm soát) là một quy trình kỹ thuật cao, sử dụng hóa chất để loại bỏ từng lớp cực mỏng trên bề mặt tấm wafer, từ đó tạo ra các mạch điện.

Nó không liên quan gì đến ‘corrosion’ (ăn mòn không kiểm soát) hay ‘pollution’ (ô nhiễm).”

Tôi biết, chỉ giải thích bằng từ ngữ thôi vẫn chưa đủ để khiến họ yên tâm.

Thế nên, tôi bổ sung thêm một câu — kỹ thuật, ngắn gọn, nhưng chốt hạ.

“Đây là vấn đề về độ chính xác gần mức nano — một bài toán của precision, không phải contamination.”

Vừa dứt lời, tôi thấy gương mặt vị CTO người Đức bên phía Mỹ, vốn đang căng cứng như dây đàn,

rõ ràng… thả lỏng xuống.

Ông thở hắt ra một hơi thật dài, ngả người về ghế,

rồi gật đầu với tôi.

“Cảm ơn cô, cô Giang.

Đó là một trời một vực.

Giải thích của cô — hoàn hảo và cực kỳ rõ ràng.”

💥 Cuộc khủng hoảng vừa rồi, chỉ với mấy câu nói,

tôi đã giải quyết dứt điểm.

Không cần tranh cãi.

Không cần to tiếng.

Chỉ cần… hiểu đúng – nói đúng – và đứng đúng vị trí của mình.

Những người trong đội ngũ phía tôi lúc này đều nhìn tôi bằng ánh mắt của kẻ vừa thoát nạn —

lẫn lộn giữa biết ơn, nể phục và… kính sợ.

Chỉ có ông Vương là khác.

Vẻ mặt ông ta càng lúc càng phức tạp:

xấu hổ, nhục nhã, và quan trọng nhất… là sợ hãi.

Bởi ông ta biết —

màn chính mới chỉ vừa bắt đầu.

Tôi không cho ông ta cơ hội nào để thở.

Chuyển thẳng ngôn ngữ về tiếng Trung,

tôi quay sang nhìn ông — ánh mắt như hai lưỡi dao sắc, đâm xuyên qua màn hình.

“Ông Vương.”

Giọng tôi lạnh xuống mấy độ.

“Phiên dịch mới bên quý công ty, đúng là... **‘xuất sắc’ ngoài mong đợi.””

Tôi cố tình nhấn mạnh hai từ ‘xuất sắc’,

ẩn ý châm biếm không cần che giấu.

Chương trước Chương tiếp
Loading...