Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Không Ai Có Thể Thay Thế Tôi
Chương 2
2.
Vừa ra khỏi tòa nhà công ty, làn không khí lạnh buốt tràn thẳng vào phổi khiến toàn thân tôi rùng mình.
Không phải vì sợ.
Mà là vì kích động — thứ cảm giác mạnh mẽ đến mức toàn thân tôi đẫm mồ hôi lạnh.
Tôi tựa lưng vào bức tường đá lạnh, thở dốc, cố gắng trấn an trái tim đang đập loạn trong lồng ngực.
Tôi biết… tôi vừa đánh cược cả sự nghiệp.
Nhưng tôi không hối hận.
Bởi vì đôi khi, lòng tự trọng… quan trọng hơn cả chén cơm.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại dự phòng rung lên.
Trên màn hình, lại là hai chữ quen thuộc: “Giám đốc Lưu”.
Hắn vẫn tìm ra số này.
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ kia, ánh mắt lập tức lạnh băng.
Tôi bấm nghe máy, đồng thời bật ghi âm.
Chưa kịp mở lời, giọng gào rú như lợn bị chọc tiết của hắn đã vang lên, đinh tai nhức óc:
“Giang Dao! Cô bị điên à?! Cái đầu cô bị kẹt cửa chắc?! Ai cho cô lá gan dám làm cái trò đó giữa buổi họp?! Mau quay về đây cho tôi! Quỳ xuống xin lỗi khách hàng ngay lập tức!”
Cơn điên tiết trộn với nhục nhã trong giọng nói của hắn khiến tôi gần như… muốn cười.
Tôi đưa điện thoại ra xa một chút, tránh cho tai bị nổ tung, sau đó lên tiếng — giọng điệu bình thản đến mức tưởng chừng đang nói chuyện về thời tiết:
“Giám đốc Lưu, tôi đã bị công ty anh sa thải rồi.”
“Giữa chúng ta, giờ không còn quan hệ lao động nào nữa.”
“Làm ơn, cẩn thận cách anh dùng từ.”
Đầu dây bên kia khựng lại rõ rệt, dường như không ngờ tôi vẫn có thể bình tĩnh đến vậy.
Ngay sau đó, hắn thẹn quá hóa giận, giọng nói trở nên the thé và cay độc hơn:
“Cô bớt giả bộ đi! Tôi nói cho cô biết Giang Dao, hôm nay cô không quay về cứu vãn cục diện, tôi đảm bảo cô không còn đường sống trong cái ngành này! Người tôi quen nhiều hơn số muối cô ăn! Tôi xem thử còn công ty nào dám nhận cái đồ điên như cô!”
Đó là đe dọa phong sát trắng trợn.
Tôi bật cười khẽ.
Trong tiếng cười ấy, chỉ có khinh miệt.
“Vậy sao? Thế thì tôi chờ.”
“Nhân tiện, nếu anh còn tiếp tục dùng kiểu ngôn từ này để công kích cá nhân tôi, tôi sẽ cân nhắc báo cảnh sát.”
“Cô…!”
Lưu Vĩ Minh hoàn toàn nghẹn họng.
Có lẽ đến giờ phút này, hắn vẫn chưa thể tin được rằng người phụ nữ trước nay chỉ biết cắm đầu làm việc kia, lại dám đối đầu thẳng mặt với hắn như vậy.
Im lặng vài giây.
Rồi hắn đổi giọng.
Âm thanh trầm xuống, lạnh lẽo và hiểm độc:
“Được lắm, Giang Dao, cô có gan.”
“Cô không phải muốn tính sổ với tôi à? Hay lắm!”
“Tiền lương tháng này của cô, cả tiền bồi thường khi bị sa thải, cô đừng hòng lấy được một xu!”
“Muốn kiện thì cứ kiện đi! Tôi xem cô kiện được cái gì!”
Bộ mặt lưu manh trơ trẽn.
“Vậy thì hẹn gặp ở trọng tài lao động.”
Tôi thản nhiên đáp lại một câu, rồi cúp máy.
Gần như cùng lúc, tiếng thông báo WeChat vang lên dồn dập.
Là Lưu Vĩ Minh.
Có lẽ gọi điện chửi vẫn chưa đã, hắn bắt đầu gửi tin nhắn thoại.
Một cái.
Hai cái.
Ba cái…
Tổng cộng hơn mười đoạn thoại, mỗi đoạn đủ sáu mươi giây.
Tôi không nghe.
Tôi quá rõ trong đó sẽ là những lời lẽ bẩn thỉu, hạ cấp đến mức nào.
Tôi bình tĩnh nhấn giữ từng đoạn, chọn chức năng “chuyển thành văn bản”.
Ngay lập tức, từng dòng chữ độc địa hiện ra trần trụi trên màn hình.
“Cái đồ vong ân bội nghĩa! Công ty nuôi cô bao nhiêu năm, cô báo đáp kiểu đó à?”
“Thật sự nghĩ mình là nhân vật không thể thay thế chắc?”
“Không có cô, trái đất vẫn quay!”
“Tôi nói cho cô biết, người muốn thay cô, xếp hàng từ đây sang tận Pháp!”
“Cô đừng có không biết điều! Quay về cầu xin tôi ngay, tôi còn cho cô một cơ hội.”
“Nếu không, cô cứ chờ đấy — cả đời này đừng hòng làm nghề nữa!”
…
Nội dung càng lúc càng tởm lợm, vừa hạ nhục năng lực chuyên môn, vừa sỉ nhục nhân cách cá nhân, thậm chí xen vào cả những câu ám chỉ phân biệt giới tính đầy độc hại.
Tôi nhìn chằm chằm vào những dòng chữ ấy, không chớp mắt.
Gương mặt không biểu cảm, nhưng trong lòng tôi như có lửa bén cỏ khô, rực rỡ và dữ dội.
Tôi bình tĩnh lưu lại toàn bộ đoạn chat, cùng với bản ghi âm cuộc gọi khi nãy, nén lại và tải lên một thư mục đám mây có mã hóa riêng.
Những thứ này — rồi sẽ là bằng chứng trước tòa.
Ngay lúc tôi vừa lưu xong, một tiếng “ding” giòn tan vang lên từ điện thoại.
Một email mới.
Tôi nghĩ là thư rác, định vuốt qua xóa.
Nhưng tên người gửi khiến ngón tay tôi khựng lại giữa không trung.
“William Peterson.”
Tim tôi lập tức đập mạnh một nhịp.
Peterson – Tổng đại diện phía Mỹ.
Người đã nhìn tôi trong buổi họp, với nụ cười tán thưởng cuối cùng.
Tiêu đề thư chỉ vỏn vẹn ba chữ:
“Private & Urgent”
(Riêng tư & Khẩn cấp)
Tôi mở thư với một cảm giác hồi hộp đến mức chính mình cũng không nhận ra.
Nội dung email rất ngắn, chỉ vài dòng tiếng Anh:
Miss Jiang,
I believe there is some misunderstanding.
I’m impressed by your professionalism.
Could we have a private talk?
— William Peterson
Không có lời chất vấn.
Không một câu trách móc.
Chỉ có cụm từ:
“There is some misunderstanding.” (Chắc hẳn có hiểu lầm.)
và
“Impressed by your professionalism.” (Tôi rất ấn tượng với sự chuyên nghiệp của cô.)
Cùng với đó, là một lời mời ngắn gọn:
“Chúng ta có thể trao đổi riêng không?”
Khoảnh khắc đó, tất cả uất ức, nhục nhã, giận dữ trong tôi…
Như được làm dịu bởi vài dòng ngắn ngủi, đúng lúc nhất.
Tôi đứng bên lề đường, giữa dòng xe đông đúc của buổi chiều muộn, nhìn ánh đèn neon từ xa dần dần thắp sáng lên từng tòa nhà, vẽ nên đường viền cho cả thành phố.
Gió lùa qua má, lạnh.
Nhưng tôi… tỉnh táo chưa từng có.
Lưu Vĩ Minh, và những kẻ đứng sau hắn…
Tưởng rằng chỉ cần một cái lệnh, một cú điện thoại, là có thể dẫm nát tôi như dẫm một con kiến.
Bọn họ đã sai.
Tôi không phải quân cờ.
Và ván cờ này —
từ giờ mới thực sự bắt đầu.
Khóe môi tôi, khẽ cong lên, mang theo một nụ cười nhàn nhạt nhưng lạnh đến tận xương.
3.
Tôi hẹn gặp ông Peterson tại một quán cà phê kiểu Nhật yên tĩnh.
Là tôi chọn địa điểm — kín đáo, rất hợp để nói chuyện riêng.
Tôi đến sớm mười lăm phút, chọn một góc ngồi cạnh cửa sổ, nhưng được che bởi những tán cây xanh mát.
Chỗ ngồi ấy vừa có thể nhìn thấy phố xá bên ngoài, vừa đủ kín đáo để đảm bảo mọi cuộc trò chuyện không bị dòm ngó.
Ông Peterson đến rất đúng giờ.
Ông cởi chiếc áo khoác gió, để lộ bên trong là bộ vest xám đậm được cắt may hoàn hảo, khí chất trầm ổn, toát ra từ một người đã quen với vị trí quyền lực.
Vừa ngồi xuống, nhân viên phục vụ đã mang ra tách Blue Mountain — loại cà phê mà tôi đã gọi sẵn cho ông.
Ông có phần bất ngờ, rồi nhanh chóng mỉm cười, ánh mắt như sáng lên:
“Cảm ơn cô, cô Giang. Cô vẫn luôn chu đáo như vậy.”
Tôi đáp lại một cách bình tĩnh:
“Trong giờ nghỉ giữa các phiên họp trước, ông chỉ uống loại này.”
Ghi nhớ từng sở thích nhỏ của đối tác — là một phần trong nghiệp vụ của một phiên dịch viên cấp cao.
Peterson nhấp một ngụm cà phê, đôi mắt xanh lặng lẽ quan sát, như đang thẩm định điều gì đó.
Rồi ông nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt sắc bén.
Ông không vòng vo.
“Miss Jiang,” ông nói, “Tôi không tin công ty của cô lại có thể ngu ngốc đến mức sa thải quân át chủ bài đúng vào thời điểm mấu chốt của dự án.”
Từ ông dùng là “ace” — lá bài chủ lực.
Lời khen này, dù đơn giản, vẫn khiến lòng tôi âm thầm ấm lại.
Tôi mỉm cười, nâng tách sứ trắng lên nhưng không uống, chỉ nhẹ nhàng xoay nhẹ tách trong tay, để hơi ấm từ thành cốc truyền vào đầu ngón tay.
“Có lẽ trong mắt họ, át chủ bài… cũng chỉ là thứ có thể thay thế bất cứ lúc nào.”
Giọng tôi không biểu lộ cảm xúc — không oán trách, không cay đắng.
Peterson nheo mắt, ánh nhìn sắc hơn.
Ông hơi nghiêng người về phía trước, nhìn tôi chằm chằm, từng chữ rắn rỏi:
“Are you replaceable?”
(Cô có thể bị thay thế không?)
Một câu hỏi sắc như dao mổ, cắt thẳng vào trung tâm vấn đề.
Tôi không trả lời “có” hay “không”.
Vì lúc này, bất kỳ lời biện minh nào… cũng đều là thừa.
Tôi chỉ lặng lẽ lấy từ túi ra một tập tài liệu mỏng, nhẹ nhàng đẩy sang phía ông.
Tài liệu ấy tôi đã dày công sắp xếp suốt cả đêm qua.
Không phải tài liệu tuyệt mật, cũng không phải bí mật thương mại.
Chỉ là phụ lục kỹ thuật số 3 trong dự án — phần mô tả chi tiết tiêu chuẩn thử nghiệm tỷ lệ sản phẩm đạt chuẩn trong quy trình đóng gói chip.
Ông Peterson thoáng nhíu mày khi cầm lấy tập tài liệu.
Tôi giơ tay, chỉ vào một thuật ngữ kỹ thuật đã được tôi khoanh tròn bằng bút đỏ:
“Bonding Wire Fatigue.”
“Ông Peterson,” tôi mở lời, “tôi đã dịch cụm từ này thành ‘mỏi dây hàn’.”
Ông gật đầu:
“Rất chính xác.”
Tôi nói tiếp:
“Nhưng nếu là một người chỉ giỏi ngôn ngữ, không có nền tảng kỹ thuật về đóng gói bán dẫn, thì có đến 90% khả năng họ sẽ dịch cụm này thành ‘mỏi dây liên kết’, hoặc tệ hơn nữa là ‘mỏi dây dính’.”
Ông Peterson hơi cau mày, như đang bắt đầu nhận ra vấn đề.
Tôi không để ông có quá nhiều thời gian suy nghĩ.
“‘Dây hàn’ là thuật ngữ chuyên ngành trong lĩnh vực đóng gói bán dẫn, chỉ những sợi kim loại nối giữa chip và chân linh kiện.
Còn ‘dây liên kết’ hay ‘dây dính’ là thuật ngữ chung trong công nghiệp, phạm vi rất rộng và không đủ chính xác.”
Ông trầm giọng hỏi:
“Như vậy thì có khác biệt lớn đến thế sao?”
Tôi ngẩng đầu, giọng nói vững vàng, dứt khoát:
“Rất lớn.
Bởi vì đằng sau cụm từ ‘mỏi dây hàn’ là một mô hình lỗi kỹ thuật đặc thù — và mô hình đó lại liên quan trực tiếp đến bằng sáng chế độc quyền của một công ty con mà quý công ty từng thâu tóm.”
“Nhưng bộ phận pháp chế của các ông — dường như chưa từng để ý đến mối liên hệ giữa bằng sáng chế đó và dự án hiện tại.”
Tôi ngừng lại một nhịp, nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của ông Peterson — lúc này đã trở nên nghiêm nghị đến lặng người — và chậm rãi kết luận:
“Chỉ cần dịch sai một từ, hợp đồng lập tức xuất hiện lỗ hổng pháp lý.
Nếu trong tương lai, công ty vật liệu thuộc tập đoàn mẹ bên tôi khởi kiện về phần bằng sáng chế liên quan này,
quý công ty — theo nội dung hợp đồng hiện tại — có thể sẽ phải trả thêm hàng chục triệu, thậm chí gần trăm triệu USD tiền cấp phép.
Tất cả… chỉ vì một từ không đúng.”