Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Trọng Sinh Rồi, Tôi Từ Chối Hợp Tác Ly Hôn Giả
Chương 9
“Vậy em sẽ bàn chi tiết hợp tác với anh ấy.”
“Có chuyện gì nhớ báo anh ngay.” Anh dặn.
Sáng hôm sau, tôi chủ động gọi cho Thẩm Hạo Nhiên.
Cúp máy xong, tôi đứng bên cửa sổ văn phòng, nhìn thành phố trải dài dưới ánh nắng.
Tôi chợt nhận ra —
cuộc đời mình, cuối cùng cũng đang bước sang một chương hoàn toàn khác.
Không còn là người phụ nữ bị mắc kẹt trong hôn nhân.
Mà là người nắm tay lái vận mệnh của chính mình.
“Thẩm tiên sinh, chuyện đầu tư… tôi nghĩ chúng ta nên ngồi lại bàn kỹ hơn.”
“Quá tốt!” Giọng Thẩm Hạo Nhiên đầy phấn khởi. “Sắp xếp một buổi gặp trực tiếp nhé.”
Cuộc đàm phán diễn ra suôn sẻ ngoài mong đợi.
Yêu cầu của anh thực ra không nhiều — một ghế trong hội đồng quản trị và quyền phủ quyết đối với các quyết định mang tính sống còn.
“Những quyền này chủ yếu để bảo vệ khoản đầu tư,” anh giải thích rất thẳng thắn. “Nhưng tôi cam kết sẽ không can thiệp vào việc vận hành hằng ngày của công ty.”
Tôi hiểu sự thận trọng đó. Và thành thật mà nói, những điều kiện ấy hoàn toàn nằm trong giới hạn hợp lý.
“Không vấn đề.” Tôi gật đầu.
Ngày ký thỏa thuận đầu tư, Thẩm Hạo Nhiên mang theo cả luật sư lẫn cố vấn tài chính.
“Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.” Anh chìa tay.
“Hợp tác vui vẻ.” Tôi bắt tay anh, cảm nhận rõ một cột mốc mới vừa được dựng lên.
Có vốn rồi, công ty bước vào giai đoạn tăng tốc.
Chúng tôi chuyển sang văn phòng rộng hơn, tuyển thêm nhà thiết kế, quản lý dự án, đồng thời bắt đầu nhận những công trình tầm cỡ — trung tâm thương mại, khách sạn cao cấp…
“Tô tổng, dự án bây giờ toàn hàng khủng!” Quản lý dự án Tiểu Trương gần như không giấu nổi sự kích động. “Riêng khách sạn năm sao này đã có ngân sách hai mươi triệu.”
Nhìn guồng máy công ty vận hành ngày càng mạnh mẽ, lòng tôi dâng lên một niềm tự hào rất khó gọi tên.
Tất cả đều do chính tay tôi gây dựng.
Không dựa dẫm. Không vay mượn danh ai.
Thẩm Hạo Nhiên vẫn thường ghé công ty, nhưng đúng như lời hứa — chưa từng xen vào quyết định chuyên môn.
“Năng lực quản lý của cô thật sự khiến tôi ấn tượng,” anh nhìn văn phòng bận rộn, nói chậm rãi. “Chỉ vài tháng mà đã thay đổi lớn đến vậy.”
“Là công sức của cả tập thể thôi.” Tôi mỉm cười.
“Đội ngũ quan trọng, nhưng người cầm lái mới là then chốt.” Anh nhìn tôi, ánh mắt có phần tán thưởng. “Tôi càng lúc càng thấy quyết định đầu tư ngày đó cực kỳ đúng đắn.”
Khi quy mô mở rộng, chuyện lập chi nhánh trở thành bước đi tất yếu.
“Tôi đề xuất mở chi nhánh đầu tiên tại Thượng Hải,” Thẩm Hạo Nhiên nói trong cuộc họp hội đồng. “Thị trường ở đó rất lớn, hơn nữa chúng ta đã có sẵn vài khách hàng.”
Lý lẽ quá thuyết phục.
“Được, bắt đầu chuẩn bị chi nhánh Thượng Hải.” Tôi quyết định ngay.
Nửa năm sau, chi nhánh chính thức khai trương.
Ngày khai trương, tôi đích thân bay tới chủ trì. Khách hàng, đối tác đến kín cả sảnh, tiếng chúc mừng nối tiếp không dứt.
Khi tấm biển “Thiết Kế Vãn Vãn” sáng lên giữa thành phố phồn hoa, lồng ngực tôi bỗng căng đầy kiêu hãnh.
Từ một công ty nhỏ bé đến hôm nay — tôi chỉ mất chưa đầy hai năm.
Cảm giác này… cuộc hôn nhân trước kia chưa từng mang lại.
Trở lại thủ đô, vừa bước vào văn phòng, tôi đã thấy một bó hoa tươi đặt trên bàn.
“Ai gửi vậy?” tôi hỏi thư ký.
“Thẩm tổng. Chúc mừng chi nhánh Thượng Hải khai trương thành công. Ông ấy còn để lại thiệp.”
Tôi mở ra.
Chúc mừng Tô tổng. Mong chờ lần hợp tác tiếp theo.
Lần hợp tác tiếp theo?
Chúng tôi chẳng phải đang hợp tác rồi sao?
Đúng lúc đó, điện thoại reo.
“Chi nhánh Thượng Hải thuận lợi chứ?” Giọng Thẩm Hạo Nhiên trầm ấm.
“Rất thuận lợi. Cảm ơn hoa của anh. Nhưng… ‘lần hợp tác tiếp theo’ là sao?”
Anh bật cười khẽ.
“Tôi muốn mời cô tham gia một dự án mới.”
“Dự án gì?”
“Một tổ hợp thương mại quy mô lớn, tổng vốn đầu tư năm mươi tỷ.” Giọng anh mang theo sự hào hứng khó giấu. “Nếu giành được dự án này, công ty cô sẽ bước thẳng vào hàng ngũ thiết kế hàng đầu trong nước.”
Năm mươi tỷ.
Chỉ nghe thôi đã thấy máu nghề trong người nóng lên.
“Tình hình cụ thể thế nào?”
“Mai gặp trực tiếp nhé. Nói qua điện thoại không đủ.”
Hôm sau, Thẩm Hạo Nhiên xuất hiện trong văn phòng tôi cùng một người đàn ông trung niên lạ mặt.
“Tô tổng, giới thiệu với cô — đây là Triệu Hoa Viễn, chủ tịch tập đoàn Hoa Viễn.”
Hoa Viễn… một cái tên đủ sức nặng trong giới bất động sản, luôn nằm trong top mười cả nước.
“Tô tổng, ngưỡng mộ đã lâu.” Ông Triệu chủ động bắt tay. “Tôi đã xem qua các tác phẩm của cô — rất có dấu ấn.”
“Chủ tịch quá lời rồi.” Tôi đáp.
Ông đưa cho tôi một tập hồ sơ.
“Tập đoàn chúng tôi chuẩn bị xây dựng một tổ hợp thương mại lớn tại thủ đô — gồm trung tâm mua sắm, cao ốc văn phòng, khách sạn… Chúng tôi muốn tìm đội ngũ thiết kế xuất sắc nhất cho dự án này.”
Tôi lật nhanh vài trang. Quy mô đúng là khổng lồ.
“Vì sao lại chọn công ty chúng tôi?” Tôi hỏi thẳng.
Ông Triệu mỉm cười.
“Thứ nhất, chúng tôi rất thích phong cách của cô.
Thứ hai, Thẩm tổng đã hết lời tiến cử.
Và thứ ba…” — ông dừng lại một nhịp —
“Chúng tôi muốn nâng đỡ những công ty thiết kế trong nước thật sự có thực lực.”
Tim tôi khẽ rung lên.
Tôi biết rất rõ —
nếu nắm được dự án này, con đường phía trước sẽ không còn chỉ là phát triển nữa…
mà là bứt phá.
Cách giải thích đó nghe rất hợp lý.
“Tiến độ của dự án được sắp xếp như thế nào?” tôi hỏi.
“Tính từ bây giờ, thiết kế ý tưởng ba tháng, thiết kế chi tiết sáu tháng, phối hợp thi công trong hai năm.” Chủ tịch Triệu nói tiếp, “Phí thiết kế là tám mươi triệu.”
Tám mươi triệu!
Đây là dự án lớn nhất mà công ty tôi từng nhận.
“Tôi cần bàn bạc lại với đội ngũ.” Tôi nói thẳng.
“Tất nhiên rồi, dự án lớn thế này nhất định phải cân nhắc kỹ.” Ông Triệu tỏ ra rất thông cảm. “Nhưng chúng tôi hy vọng có thể chốt sớm, tuần sau là bắt đầu.”
Tiễn Chủ tịch Triệu rời đi, tôi lập tức triệu tập cuộc họp lãnh đạo cấp cao.
“Dự án này có ý nghĩa cực kỳ quan trọng với công ty.” Tôi nhìn mọi người, nói rõ ràng. “Nếu hoàn thành tốt, danh tiếng và thực lực của chúng ta sẽ bước sang một tầm mới.”
Giám đốc thiết kế – anh Vương – tỏ ra khá lo lắng:
“Tô tổng, dự án này đúng là rất hấp dẫn, nhưng liệu chúng ta có đủ năng lực để gánh không?”
“Ý anh là sao?” tôi hỏi.
“Những dự án tầm cỡ như vậy thường do các công ty thiết kế quốc tế đảm nhiệm.” Anh Vương phân tích. “Chúng ta phát triển nhanh thật, nhưng kinh nghiệm vẫn còn hạn chế.”
Lo lắng của anh không phải không có lý.
Đây đúng là một thử thách lớn.
“Anh Vương, theo anh, khó khăn lớn nhất của chúng ta là gì?” tôi hỏi lại.
“Nhân lực và kinh nghiệm.” Anh trả lời thẳng. “Dự án cấp độ này cần những nhà thiết kế cực kỳ dày dạn, đội ngũ hiện tại của chúng ta vẫn chưa đủ.”
Tôi suy nghĩ một lát:
“Nếu chúng ta tuyển thêm chuyên gia giàu kinh nghiệm từ bên ngoài thì sao?”
“Có thể, nhưng chi phí sẽ rất cao.” Anh Vương đáp.
“Chi phí không phải vấn đề, quan trọng là có làm tốt được hay không.” Tôi nói dứt khoát. “Cơ hội này bỏ lỡ rồi, chưa chắc còn lần sau.”
Sau hai tiếng thảo luận căng thẳng, cả đội đi đến thống nhất — nhận dự án.
Tôi gọi cho Chủ tịch Triệu:
“Triệu tổng, chúng tôi quyết định nhận dự án.”
“Quá tốt!” Ông rất vui. “Tô tổng, chúng tôi tin tưởng cô.”
Ngày ký hợp đồng thiết kế, tôi lần đầu cảm nhận rõ áp lực nặng nề đến vậy.
Tám mươi triệu phí thiết kế đồng nghĩa với trách nhiệm khổng lồ.
“Áp lực lắm à?” Thẩm Hạo Nhiên nhìn ra sự căng thẳng của tôi.
“Có áp lực.” Tôi thừa nhận. “Nhưng nhiều hơn là cảm giác hưng phấn.”
“Tôi tin cô làm được.” Anh động viên. “Và tôi sẽ toàn lực hỗ trợ.”
Dự án vừa khởi động, tôi lập tức lao vào cuộc “săn người”.
Những nhà thiết kế kỳ cựu từ nước ngoài trở về, quản lý dự án bị đào từ các công ty lớn, cùng hàng loạt cố vấn chuyên môn.
Chỉ trong một tháng, quy mô công ty lại tăng gấp đôi.
“Tô tổng, chị định biến công ty mình thành hàng không mẫu hạm của giới thiết kế à?” Nhân viên nửa đùa nửa thật.
Nhưng tôi biết rõ, dự án này không cho phép bất kỳ sai sót nào.
Để đảm bảo chất lượng, tôi gần như làm việc tới khuya mỗi ngày.
“Cô cứ tiếp tục thế này, sức khỏe sẽ không chịu nổi đâu.” Thẩm Hạo Nhiên nhìn vẻ mặt tiều tụy của tôi, không giấu được lo lắng.
“Không sao, đợi dự án ổn định là được.” Tôi xua tay.
Anh suy nghĩ một chút rồi nói:
“Hay thế này nhé, tôi giúp cô san sẻ bớt công việc quản lý?”
“Anh không phải từng nói sẽ không can thiệp vào điều hành sao?” Tôi hơi ngạc nhiên.
“Đây không phải can thiệp, mà là hỗ trợ.” Anh giải thích. “Tôi có kinh nghiệm quản lý các dự án lớn, có thể giúp cô điều phối giữa các bộ phận.”
Nghĩ lại, tôi gật đầu đồng ý.
Quả thật, với quy mô hiện tại, một mình tôi quản lý đã bắt đầu quá sức.
Có sự hỗ trợ của Thẩm Hạo Nhiên, áp lực của tôi giảm đi rõ rệt.
Khả năng điều phối của anh rất tốt, mọi bộ phận vận hành trơn tru hơn hẳn.
“Thẩm tổng, trước đây anh từng làm thiết kế à?” Một lần tôi tò mò hỏi.
“Đại học tôi học thiết kế kiến trúc.” Anh cười. “Sau khi ra trường thì rẽ sang đầu tư, nhưng ngành thiết kế thì vẫn hiểu khá rõ.”
Thảo nào anh nắm công việc nhanh như vậy.
Ba tháng sau, phương án thiết kế ý tưởng cuối cùng cũng hoàn thành.
“Tô tổng, phương án này thật sự quá đỉnh!” Cả đội đều phấn khích.
Nhìn bản phối cảnh 3D trên màn hình, lòng tôi tràn đầy tự hào.
Phương án kết hợp hài hòa giữa hiện đại và truyền thống, vừa thời thượng, vừa có chiều sâu văn hóa.
“Ngày mai báo cáo với chủ đầu tư rồi, mọi người kiểm tra lại lần cuối.” Tôi nhắc nhở.
Ngày thuyết trình, toàn bộ ban lãnh đạo của tập đoàn Hoa Viễn đều có mặt.
Tôi mất trọn hai tiếng để trình bày chi tiết về ý tưởng và phương án thiết kế.
“Tô tổng, phương án này vượt xa mong đợi của chúng tôi.” Triệu Hoa Viễn xem xong liền gật đầu hài lòng. “Đội ngũ của cô thật sự rất chuyên nghiệp.”
Các lãnh đạo khác cũng lần lượt bày tỏ sự tán thành.
“Vậy… phương án được thông qua rồi sao?” Tôi vẫn có chút khó tin.
“Không chỉ thông qua.” Triệu Hoa Viễn mỉm cười. “Chúng tôi còn quyết định tăng vốn đầu tư. Ban đầu là năm mươi tỷ, giờ nâng lên tám mươi tỷ. Phí thiết kế cũng sẽ điều chỉnh tương ứng.”
Tin này khiến tim tôi đập nhanh vì phấn khích.
Vừa bước ra khỏi phòng họp, Thẩm Hạo Nhiên đã nhẹ nhàng vỗ vai tôi.
“Chúc mừng nhé, Tô tổng.”
“Tôi phải cảm ơn anh mới đúng.” Tôi nói thật lòng. “Nếu không có anh, tôi không thể đi xa đến vậy.”
“Đây là thành quả cô xứng đáng có được.” Anh nhìn tôi, ánh mắt mang theo một cảm xúc rất khác. “Tối nay tôi có thể mời cô ăn một bữa không? Xem như ăn mừng.”
“Được thôi.” Tôi đồng ý ngay.
Ngày hôm nay quả thật đáng để chúc mừng.
Trong nhà hàng, Thẩm Hạo Nhiên gọi một chai vang đỏ.
“Vì thành công của Tô tổng — cạn ly.”
“Vì sự hợp tác của chúng ta — cạn ly.” Tôi chạm nhẹ vào ly anh.
Vài ly rượu trôi xuống, men say nhè nhẹ khiến đầu óc tôi lâng lâng.
“Tô tổng, tôi có thể hỏi cô một câu riêng tư không?” Anh bất ngờ lên tiếng.
“Câu gì?”
“Hiện tại… cô còn tin vào tình yêu không?” Ánh mắt anh nghiêm túc đến lạ.
Câu hỏi khiến tôi sững lại.