Trọng Sinh Rồi, Tôi Từ Chối Hợp Tác Ly Hôn Giả

Chương 8



Dự án thiết kế trụ sở cho công ty niêm yết tiến triển vô cùng thuận lợi, phía khách hàng gần như không tiếc lời khen.

“Nhà thiết kế Tô, phương án của cô thật sự xuất sắc.” Đại diện khách hàng nói.

“Vừa thể hiện được tinh thần doanh nghiệp, vừa đảm bảo tính thực dụng. Hội đồng quản trị đã nhất trí thông qua.”

Thành công của dự án này khiến danh tiếng của công ty tăng vọt.

Không lâu sau, hàng loạt khách hàng lớn chủ động tìm đến.

“Tô tổng, chúc mừng chị!” Nhân viên trong công ty phấn khởi ra mặt.

“Công ty mình sắp bứt phá rồi!”

Nhìn những gương mặt rạng rỡ ấy, lòng tôi dâng lên một cảm giác thành tựu khó tả.

Sự thành công do chính tay mình gây dựng — hóa ra lại khiến người ta vững vàng đến vậy.

Một năm sau, “Thiết Kế Vãn Vãn” đã trở thành một trong những công ty thiết kế có tiếng tại kinh thành.

Chúng tôi chuyển sang văn phòng rộng hơn, số nhân viên cũng tăng lên hơn ba mươi người.

Hôm đó, tôi đang xem tài liệu dự án thì thư ký Tiểu Lý gõ cửa.

“Tô tổng, có một vị tiên sinh muốn gặp chị.”

“Ai vậy?”

“Ông ấy nói là bạn của chị, họ Thẩm.”

Tôi nghĩ một lúc mà vẫn không nhớ mình quen ai mang họ này.

“Cho ông ấy vào đi.”

Cửa mở ra. Một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi bước vào. Bộ vest được cắt may hoàn hảo ôm lấy dáng người cao ráo, gương mặt tuấn tú, khí chất điềm đạm mà nho nhã.

“Tô tiểu thư, chào cô.” Anh đưa tay ra.

“Tôi là Thẩm Hạo Nhiên, nghe bạn bè nhắc nhiều về cô.”

Tôi bắt tay anh.

“Thẩm tiên sinh, mời ngồi. Không biết anh tìm tôi có việc gì?”

“Tôi muốn mời cô thiết kế một căn nhà.”

“Nhà như thế nào?”

“Một căn biệt thự, diện tích khoảng năm trăm mét vuông.” Anh mỉm cười.

“Tôi đã xem qua các tác phẩm của cô, rất thích triết lý thiết kế ấy.”

Đây rõ ràng là một dự án đáng giá. Tôi lấy bảng thông tin ra.

“Anh có thể nói kỹ hơn về nhu cầu của mình không?”

“Tôi muốn phong cách tổng thể giản dị, nhưng phải đủ ấm áp.”

“Dù sao, nhà là nơi để sống, không phải để trưng bày.”

Quan điểm ấy trùng khớp hoàn toàn với triết lý của tôi.

“Anh có gia đình chưa? Tôi cần cân nhắc nhu cầu của các thành viên.”

Anh lắc đầu.

“Tôi vẫn độc thân. Nhưng hy vọng khi sau này có gia đình, căn nhà này vẫn phù hợp.”

Chúng tôi trò chuyện hơn một tiếng. Suy nghĩ của Thẩm Hạo Nhiên rất mạch lạc, trao đổi cũng vô cùng dễ chịu.

“Vậy quyết định thế nhé.” Anh đứng dậy.

“Tô tiểu thư, tôi rất mong chờ bản thiết kế của cô.”

“Tôi sẽ sớm đưa ra phương án sơ bộ.”

Anh đi đến cửa, rồi bất ngờ quay lại.

“Nếu cô không phiền… tôi muốn mời cô một bữa tối. Xem như chúc mừng cho lần hợp tác này.”

Lời mời ấy khiến tôi có chút bất ngờ.

“Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tôi thường không có tiếp xúc riêng tư với khách hàng.” Tôi mỉm cười từ chối một cách lịch sự.

Thẩm Hạo Nhiên không hề tỏ ra khó chịu, chỉ cười nhẹ:

“Tôi hiểu. Vậy đợi đến khi dự án hoàn thành, chúng ta hãy chúc mừng sau.”

Tiễn anh rời đi, tôi bắt tay ngay vào việc thiết kế căn biệt thự.

Đây là một dự án khá thử thách, bởi phải tìm được điểm cân bằng giữa đơn giản và ấm áp — không quá phô trương, nhưng cũng không lạnh lẽo.

Tôi dành trọn một tuần, cuối cùng cũng hoàn thiện được bản phương án sơ bộ khiến bản thân hài lòng.

Tôi gọi cho Thẩm Hạo Nhiên để hẹn thời gian xem thiết kế.

“Hiệu suất của cô cao thật.” Giọng anh nghe rất vui.

“Chiều mai thì sao?”

“Ba giờ chiều mai nhé.”

Hôm sau, Thẩm Hạo Nhiên đến công ty đúng giờ.

Tôi trình bày chi tiết phương án thiết kế cho anh.

“Phòng khách này rất ổn.” Anh chỉ vào bản vẽ.

“Vừa rộng rãi, lại có cảm giác ấm cúng.”

“Cảm ơn anh.” Tôi tiếp tục giải thích.

“Phòng ngủ chính được thiết kế chú trọng ánh sáng tự nhiên và sự riêng tư. Khu vệ sinh sử dụng bố cục khô – ướt tách biệt…”

Anh nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

“Tô tiểu thư, thiết kế của cô hoàn toàn vượt quá mong đợi của tôi.”

“Phương án này, tôi quyết định dùng luôn.”

“Anh có muốn chỉnh sửa thêm chi tiết nào không?” tôi hỏi.

“Tạm thời thì không.” Anh đáp.

“Cô suy nghĩ rất chu đáo. À, tiến độ thi công dự kiến bao lâu?”

“Từ lúc khởi công đến khi hoàn thiện, khoảng bốn tháng.”

“Được, tôi không vấn đề gì.” Anh ngập ngừng một chút rồi nói tiếp.

“Tô tiểu thư, tôi có thể hỏi cô một câu mang tính cá nhân không? Nếu cô không ngại.”

Tôi hơi cảnh giác:

“Anh cứ nói.”

“Tại sao cô lại chọn làm nhà thiết kế?” Ánh mắt anh rất chân thành.

“Tôi muốn nói là… với xuất thân gia đình của cô, hoàn toàn có thể chọn một cuộc sống nhẹ nhàng hơn.”

Câu hỏi ấy khiến tôi chợt nhớ về quá khứ.

“Vì tôi muốn chứng minh giá trị của chính mình.” Tôi trả lời thẳng thắn.

“Tôi không muốn cả đời dựa vào người khác. Tôi muốn có sự nghiệp của riêng mình.”

Thẩm Hạo Nhiên gật đầu:

“Tôi rất ngưỡng mộ suy nghĩ đó. Phụ nữ thời nay nên có tinh thần độc lập như vậy.”

Câu nói này khiến ấn tượng của tôi về anh tốt lên đôi chút.

Ít nhất, anh hiểu và tôn trọng mong muốn tự lập của phụ nữ.

“Nếu không còn vấn đề gì nữa, chúng ta ký hợp đồng nhé.” Tôi nói.

Sau khi ký xong, Thẩm Hạo Nhiên lại nhắc đến lời mời ban nãy:

“Bây giờ chúng ta đã chính thức là đối tác rồi, tôi có thể mời cô ăn một bữa không?”

Tôi do dự một chút.

Xét cho cùng, dự án đã chốt xong, mời khách hàng ăn tối cũng là phép lịch sự trong công việc.

“Được.” Tôi gật đầu.

Anh chọn một nhà hàng cao cấp, không gian rất thanh lịch.

“Tô tiểu thư, cô khởi nghiệp được bao lâu rồi?” Anh hỏi.

“Hơn một năm một chút.”

“Mới hơn một năm mà đã có thành quả như vậy, thật đáng nể.”

“Tôi làm kinh doanh hơn mười năm, rất hiểu sự vất vả của việc khởi nghiệp.”

“Anh làm trong lĩnh vực gì?” tôi tò mò.

“Đầu tư.” Anh đáp gọn.

“Chủ yếu là đầu tư vào các ngành sản xuất và dịch vụ thực tế.”

Chúng tôi trò chuyện khá nhiều. Thẩm Hạo Nhiên có kiến thức rộng, nói chuyện cũng rất cuốn hút.

Không để ý, đã hơn hai tiếng trôi qua.

“Xin lỗi vì đã làm mất của cô nhiều thời gian như vậy.” Anh nhìn đồng hồ, cười nói.

“Thời gian trôi nhanh thật.”

“Không sao đâu, tôi cũng thấy rất vui.” Tôi đáp.

Đó là lời thật lòng. Đã rất lâu rồi tôi mới có một cuộc trò chuyện thoải mái như thế.

“Nếu cô không phiền, sau này chúng ta có thể trao đổi nhiều hơn.”

“Tôi cũng có chút hiểu biết về thiết kế, có thể sẽ giúp ích cho công việc của cô.”

Tôi nhìn anh, trong lòng chợt nảy lên một cảm giác rất nhẹ —

không ồn ào, không mãnh liệt, chỉ là một sự thoải mái hiếm có.

Tôi suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

“Được.”

Rời khỏi nhà hàng, Thẩm Hạo Nhiên nhất quyết đòi đưa tôi về.

“Không cần đâu, tôi tự lái xe đến mà.” Tôi nói.

“Vậy tôi chạy phía sau cô. Ít nhất cũng phải chắc chắn cô về đến nhà an toàn.” Anh mỉm cười, giọng điềm đạm.

Dù thấy hơi dư thừa, tôi vẫn nhận lấy thiện ý ấy.

Suốt quãng đường, xe anh lặng lẽ theo sau. Chỉ đến khi tôi rẽ vào khu chung cư, chiếc xe kia mới quay đầu rời đi.

Về đến nhà, tâm trạng tôi rất tốt.

Thẩm Hạo Nhiên mang lại cho tôi cảm giác dễ chịu — kiểu người đủ chín chắn để khiến người khác an tâm, đủ tinh tế để không vượt quá giới hạn.

Một người bạn đáng để kết giao.

Chỉ là… bạn thôi.

Sau những gì đã trải qua với Trần Chí Viễn, chuyện tình cảm đối với tôi lúc này giống như một cánh cửa vừa khép lại. Tôi không vội mở nó lần nữa.

Hiện tại, tôi chỉ muốn dốc lòng cho sự nghiệp, sống những ngày tự do mà mình từng khao khát.

Những tháng sau đó, dự án biệt thự của Thẩm Hạo Nhiên tiến triển rất thuận lợi.

Anh thường ghé công ty xem tiến độ, mỗi lần đến lại trò chuyện với tôi một lúc.

Dần dần, tôi nhận ra anh là người rất thú vị — từng trải, hiểu đời, và luôn có góc nhìn riêng về mọi chuyện.

“Công ty của cô phát triển nhanh thật.” Anh nhìn văn phòng đầy người đang bận rộn, ánh mắt có chút tán thưởng.

“Mới hơn một năm mà đã đạt quy mô thế này.”

“Vẫn phải cố gắng nhiều.” Tôi khiêm tốn đáp.

“Cô có kế hoạch dài hạn không?”

Tôi nghĩ một lát rồi nói:

“Ba năm nữa, tôi muốn công ty lọt vào top ba đơn vị thiết kế hàng đầu thành phố.”

“Tham vọng đấy — nhưng hoàn toàn khả thi.” Anh gật đầu.

“Chỉ là… phát triển nhanh thì cần rất nhiều vốn. Cô đã từng nghĩ đến chuyện gọi vốn chưa?”

Tôi khựng lại.

“Gọi vốn?”

“Đúng vậy. Với đà này, nếu có nguồn tài chính mạnh, cô hoàn toàn có thể mở chi nhánh, tuyển thêm nhân tài, nhận những dự án lớn hơn.” Anh phân tích rất bình thản.

Lời nói ấy khiến tôi trầm ngâm.

Đúng là thứ đang kìm chân công ty chính là tiền.

Không ít dự án lớn đã phải bỏ qua chỉ vì ngân sách không đủ.

“Anh nghĩ công ty tôi có khả năng thu hút đầu tư sao?” tôi hỏi.

“Không chỉ có khả năng — mà còn rất sáng giá.” Anh nhìn tôi, ánh mắt chắc chắn.

“Tương lai rõ ràng, tài chính minh bạch, đội ngũ ổn định. Đó chính là mẫu doanh nghiệp mà nhà đầu tư tìm kiếm.”

“Vậy… anh có biết quỹ đầu tư nào phù hợp không?”

Thẩm Hạo Nhiên bật cười nhẹ.

“Thật ra… tôi chính là người làm đầu tư. Nếu cô đồng ý, tôi muốn rót vốn vào công ty.”

Tôi sững lại.

“Anh muốn đầu tư vào công ty tôi?”

“Đúng.” Anh nói thẳng.

“Tôi luôn tìm kiếm những dự án có tiềm năng, và công ty của cô là một trong số đó.”

Tôi im lặng cân nhắc.

Gọi vốn có thể mở ra con đường phát triển hoàn toàn mới — nhưng đồng thời cũng đồng nghĩa với việc phải chia sẻ cổ phần.

“Điều kiện của anh là gì?” tôi hỏi.

“Tôi đầu tư mười triệu, đổi lấy ba mươi phần trăm cổ phần.”

“Cô vẫn là cổ đông lớn nhất, quyền điều hành hoàn toàn thuộc về cô. Tôi chỉ là nhà đầu tư tài chính, không can thiệp quản lý.”

Một điều kiện khá đẹp.

Mười triệu đủ để công ty bứt tốc trong vài năm tới.

Ba mươi phần trăm — mà tôi vẫn giữ quyền kiểm soát.

“Tôi cần thời gian suy nghĩ.” Tôi nói.

“Đương nhiên.” Anh gật đầu.

“Quyết định lớn thì càng phải thận trọng. Khi nào cô có câu trả lời, cứ liên lạc với tôi.”

Tối hôm đó, tôi kể chuyện này cho anh trai nghe.

“Em chắc người này đáng tin chứ?” Giọng Tô Bắc Thần trầm xuống, rõ ràng vẫn còn cảnh giác.

“Qua tiếp xúc thì anh ấy khá đàng hoàng, điều kiện cũng hợp lý.”

Anh suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Để anh cho người kiểm tra lý lịch. Xác nhận không vấn đề rồi hãy quyết.”

“Được.”

Vài ngày sau, anh gọi lại.

“Anh đã kiểm tra xong. Lý lịch sạch sẽ. Đúng là nhà đầu tư lớn, sở hữu nhiều công ty, tài chính rất mạnh. Quan trọng nhất — chưa từng có tiền lệ lừa đối tác.”

Nghe vậy, tảng đá trong lòng tôi cuối cùng cũng rơi xuống.

Chương trước Chương tiếp
Loading...