Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Tôi Không Phải Thế Thân
Chương 4
10.
Cuối tuần, tiệc mừng sáu mươi tuổi của Tống Tuệ Lan.
Nhà họ Hàn bao trọn sáu bàn ở khách sạn tốt nhất thành phố, mời đủ họ hàng thân thích.
Trước khi ra khỏi nhà, Hàn Chí Viễn nhìn tôi một cái.
“Hôm nay… em có thể mặc cái váy trắng đó không?”
“Váy nào?”
“Cái cổ chữ V, dáng dài ấy. Em mặc cái đó đẹp nhất.”
Tôi cười.
“Được.”
Tôi thật sự mặc váy trắng.
Trước khi đi, tôi bỏ vào túi xách một thứ.
Một phong bì hồ sơ.
Đến khách sạn, Tống Tuệ Lan cười đến mức không khép miệng lại được.
Họ hàng vây quanh chúc tụng.
Hàn Quốc Bình cầm ly rượu đi khắp nơi mời khách.
Tôi ngồi bàn chính, mỉm cười, gắp thức ăn, rót trà cho mẹ chồng.
Chuẩn mực của một nàng dâu tốt.
Trình Lạc Dao không đến.
Nhưng tôi biết cô ta gửi lời chúc.
Vì khi Hàn Chí Viễn vào nhà vệ sinh xem điện thoại, trên màn hình bật lên tin nhắn WeChat.
Ba chữ đầu tiên tôi kịp nhìn thấy:
“Chí Viễn, chúc—”
Anh ta lướt đi rất nhanh.
Nhưng không đủ nhanh.
Ba vòng rượu qua đi, Hàn Chí Viễn đứng lên nâng ly.
Anh ta nói trước toàn bộ khách khứa:
“Cảm ơn mọi người đến chúc mừng sinh nhật mẹ tôi. Năm nay nhà họ Hàn có nhiều thay đổi. Công ty lấy được quỹ đất mới, con trai cũng lập gia đình.”
Anh ta liếc tôi một cái.
“Nhược Nhược về làm dâu, mọi thứ trong nhà đều ngăn nắp. Mẹ tôi thường nói cưới được con dâu tốt.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Tống Tuệ Lan cười gật đầu.
Tôi cũng cười.
Đợi tiếng vỗ tay lắng xuống, tôi đứng lên.
“Mẹ, con cũng kính mẹ một ly.”
Tôi bưng ly rượu đến trước mặt bà.
“Mấy tháng làm dâu, mẹ đối xử với con rất tốt.”
Tống Tuệ Lan vỗ tay tôi.
“Người một nhà, đừng khách sáo.”
Tôi gật đầu, uống cạn ly.
Nhưng tôi không ngồi xuống.
“Có điều này con vẫn muốn nói trực tiếp với mẹ. Hôm nay sinh nhật mẹ, đông đủ mọi người, con nghĩ là thời điểm thích hợp.”
Nụ cười trên mặt Hàn Chí Viễn cứng lại.
Tống Tuệ Lan sững sờ.
“Chuyện gì?”
Cả phòng lặng đi.
Tôi lấy phong bì hồ sơ từ túi xách, đặt lên bàn.
“Chí Viễn.” Tôi nhìn anh ta, giọng rất bình thản.
“Đây là thỏa thuận ly hôn. Luật sư Phương soạn. Điều khoản đều rõ ràng. Anh có thể nhờ luật sư của anh kiểm tra.”
Đũa trên bàn đồng loạt dừng lại.
Hàn Quốc Bình đặt ly rượu xuống.
“Con đang làm cái gì vậy?”
“Ba.” Tôi nhìn ông.
“Con tên là Giang Nhược.”
Tôi nói câu đó với ông, nhưng từng chữ là dành cho Hàn Chí Viễn.
“Không phải Lạc Dao.”
Ba chữ rơi xuống.
Sắc mặt Hàn Chí Viễn trắng bệch.
Tống Tuệ Lan rõ ràng biết Trình Lạc Dao là ai. Biểu cảm bà lập tức khó coi.
“Nhược Nhược, con làm vậy… có chuyện gì không thể về nhà nói sao?”
“Về nhà nói không ai nghe.”
Giọng tôi không lớn, nhưng cả bàn đều nghe rõ.
“Tiệc hồi môn anh ta gọi sai tên, con nhịn. Sau cưới anh ta bắt con để tóc dài, mặc váy trắng, đổi nước hoa, học piano, con cũng nhịn. Con nghĩ chỉ là anh ta hoài niệm.”
Tôi dừng một nhịp.
“Cho đến khi con mở cái ngăn kéo khóa trong phòng làm việc.”
Hàn Chí Viễn bật dậy.
“Giang Nhược!”
“Bảy tấm ảnh. Một chiếc khăn. Một bức thư chưa viết xong. Anh ta khóa những thứ đó trong căn nhà cưới, trong không gian chung của chúng con.”
Trên bàn bắt đầu có tiếng xì xào.
Hàn Chí Viễn bước đến gần tôi, hạ giọng.
“Em muốn làm lớn chuyện phải không? Được, về nhà nói.”
“Không có gì để nói.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh ta.
“Hàn Chí Viễn, anh cưới tôi không phải vì yêu tôi. Là vì Trình Lạc Dao rời đi, anh cần một người thay thế.”
“Anh để ý tôi vì tôi học cùng trường với cô ta, cùng ngành, cùng kiểu gương mặt, cùng kiểu tóc.”
“Anh gợi ý đề tài luận văn cho tôi vì đó là đề tài cô ta từng làm.”
“Anh bắt tôi dùng mùi Xô thơm & Muối biển vì đó là mùi của cô ta.”
“Trong cuộc hôn nhân này, anh chưa từng nhìn thấy Giang Nhược. Anh chỉ nhìn thấy cái bóng của Trình Lạc Dao.”
Cả phòng im phăng phắc.
Môi Hàn Chí Viễn run lên.
“Em… em nghe anh giải thích…”
“Không cần.”
Tôi quay sang nhìn Hàn Quốc Bình.
“Chú Hàn, con còn một chuyện nữa muốn nói.”
“Công ty Phương Viên của ba con, mỗi năm có sáu trăm vạn đơn hàng từ dự án nhà họ Hàn. Con không biết trong cuộc hôn nhân này có bao nhiêu phần là giao dịch, nhưng con nói rõ với chú—con đã nói chuyện với ba con rồi. Dù mất khách hàng là nhà họ Hàn, Phương Viên cũng sẽ không sụp.”
Sắc mặt Hàn Quốc Bình cuối cùng cũng thay đổi.
“Nhưng nếu chú định dùng chuyện đó để gây áp lực, buộc ba con ép con ở lại cuộc hôn nhân này, vậy thì con sẽ nhờ luật sư Phương xem lại quy trình đấu thầu hai năm gần đây của nhà họ Hàn… xem có chỗ nào không phù hợp quy định hay không.”
Đây không phải lời đe dọa.
Tuần trước luật sư Phương đã nói với tôi, có hai dự án của Hàn Quốc Bình tồn tại sai sót về thủ tục.
Không phải vấn đề lớn.
Nhưng nếu có người tố cáo, cơ quan quản lý chắc chắn sẽ vào cuộc.
Trán Hàn Quốc Bình bắt đầu lấm tấm mồ hôi.
Tống Tuệ Lan sốt ruột.
“Nhược Nhược, có gì từ từ nói… người một nhà mà…”
“Dì.” Tôi nhìn bà.
“Từ hôm nay, chúng ta không còn là người một nhà nữa.”
Tôi đẩy phong bì hồ sơ đến trước mặt Hàn Chí Viễn.
“Trong thỏa thuận ghi rất rõ. Tài sản chung trong hôn nhân chia theo luật. Phần giá trị gia tăng của căn nhà, một nửa số dư tài khoản liên danh, cộng với tài sản cá nhân của tôi. Tôi chỉ lấy phần thuộc về mình. Không hơn một đồng.”
“Nhược Nhược…” Giọng Hàn Chí Viễn khàn đi.
“Anh biết anh sai rồi. Em cho anh một cơ hội, anh có thể thay đổi.”
“Thay đổi cái gì?” Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Thay đổi người trong lòng anh sao?”
Anh ta không trả lời được.
Tôi biết anh ta không trả lời được.
Vì muốn xóa Trình Lạc Dao khỏi tim mình, đồng nghĩa phải xóa đi toàn bộ quá khứ anh ta từng yêu.
Mà tôi, từ đầu đến cuối, chưa từng nằm trong danh sách ấy.
“Anh có ba ngày để ký.” Tôi khoác túi lên vai.
“Sau ba ngày, tôi sẽ chuyển đi.”
Tôi quay người bước về phía cửa.
Đi được ba bước, nghe Hàn Chí Viễn phía sau gọi lớn:
“Giang Nhược!”
Tôi khựng lại một giây.
Đây là lần đầu tiên anh ta gọi đầy đủ tên tôi bằng giọng như vậy.
Không phải “Nhược Nhược”.
Không phải “vợ”.
Là “Giang Nhược”.
Giống như cuối cùng anh ta cũng nhìn thấy tôi là ai.
Đáng tiếc.
Quá muộn rồi.
Tôi không quay đầu.
11.
Rời khỏi khách sạn, trời đã tối hẳn.
Gió đầu đông quất vào mặt, lạnh đến đau da.
Điện thoại rung liên tục.
Hàn Chí Viễn gọi mười một cuộc.
Tống Tuệ Lan gọi ba.
Ba tôi gọi một, chỉ gửi thêm một tin nhắn:
“Con gái, ba ủng hộ con.”
Tôi đứng bên đường, nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi cất điện thoại, vẫy một chiếc taxi.
“Anh ơi, đến Cẩm Hoa Uyển, phía nam thành phố.”
Đó là căn nhà tôi thuê cách đây hai tuần.
Một phòng ngủ, một phòng khách, hướng nam.
Ban công có nắng suốt buổi chiều.
Giá thuê ba nghìn hai, đặt cọc một trả ba.
Chìa khóa đã nằm trong túi tôi mười bốn ngày.
Đến nơi, tôi kéo vali vào phòng ngủ.
Đồ không nhiều.
Vài bộ quần áo.
Laptop.
Một cây nhị hồ.
Cây nhị hồ tôi mang từ nhà mẹ đẻ.
Mười hai năm rồi chưa chạm vào.
Tôi dựng nó ở góc tường, chưa mở hộp.
Ngồi xuống sàn phòng khách trống trải, tựa lưng vào tường.
Yên tĩnh.
Không có tiếng bước chân của Hàn Chí Viễn.
Không có tiếng bật lửa “tách” khô khốc.
Không có mùi xô thơm và muối biển.
Chỉ có tôi.
Điện thoại lại rung.
WeChat.
Hàn Chí Viễn gửi một đoạn rất dài:
“Nhược Nhược, anh thừa nhận anh không đủ thẳng thắn. Trình Lạc Dao là quá khứ của anh, nhưng em là hiện tại anh lựa chọn. Anh không phải không yêu em, anh chỉ… không biết cách quên cô ấy. Em có thể cho anh thêm thời gian không?”
Tôi đọc hai lần.
Từng chữ đều quen, nhưng ghép lại chỉ khiến tôi thấy nực cười.
“Hiện tại anh lựa chọn.”
Anh ta chưa từng lựa chọn tôi.
Anh ta lựa chọn một người phụ nữ giống Trình Lạc Dao, có thể đóng vai Trình Lạc Dao, lấp vào khoảng trống sau khi Trình Lạc Dao rời đi.
Nếu tôi không giống cô ấy, anh ta sẽ chẳng nhìn tôi lấy một lần.
Tôi không trả lời.
Kéo lên xem lại đoạn chat cũ của chúng tôi.
Tin nhắn đầu tiên.
17 tháng 9 năm 2020.
Hàn Chí Viễn: “Chào em, anh là người hôm nay nói chuyện với em ở hội chợ tuyển dụng, nhớ không?”
Tôi: “Nhớ chứ, anh học Thương mại phải không? Anh nói anh rất hứng thú với hướng thương hiệu.”
Hàn Chí Viễn: “Đúng rồi, phương án em làm rất hay. Có thời gian thì uống cà phê nhé?”
Khi đó tôi nghĩ đó là duyên phận.
Mùa thu.
Sân trường.
Hội chợ tuyển dụng.
Một chàng trai lạ khen bạn làm tốt.
Lãng mạn biết bao.
Nhưng anh ta không bị thu hút bởi phương án.
Anh ta bị thu hút bởi khuôn mặt tôi.
Vì khuôn mặt ấy gợi anh ta nhớ đến người anh ta không thể tìm lại.
Tôi kéo xuống cuối khung chat, gõ một dòng:
“Hàn Chí Viễn, anh xem kỹ điều khoản trong thỏa thuận. Ba ngày nữa luật sư của tôi sẽ liên hệ luật sư của anh.”
Gửi.
Rồi tôi kéo cuộc trò chuyện của anh ta xuống dưới cùng.
Không ghim.
Không xóa.
Cứ để nó chìm xuống.
Giống như cuộc hôn nhân này.
Ba ngày sau, Hàn Chí Viễn ký.
Đường Tụng kể lại, hôm ký giấy anh ta ngồi ở hãng luật hai tiếng, hỏi luật sư Phương rất nhiều.
“Cô ấy đã chuyển đi rồi sao?”
“Cô ấy ở đâu?”
“Cô ấy có nói… còn khả năng không?”
Luật sư Phương chỉ đáp một câu:
“Thân chủ của tôi nhờ tôi chuyển anh một lời.”
“Cô ấy nói, chúc anh và Lạc Dao hạnh phúc.”
Nghe nói Hàn Chí Viễn ngồi im rất lâu sau câu đó.
Cuối cùng anh ta ký.
Tay run.
Khi luật sư Phương chụp ảnh bản thỏa thuận đã ký gửi cho tôi, tôi đang ngồi trong văn phòng Duệ Chi Quảng Cáo sửa proposal.
Dự án Hải Đường Lý trúng thầu.
Bốn trăm vạn.
Đây là hợp đồng lớn nhất tôi từng ký trong sự nghiệp.
Phương Vy ném lì xì vào group, cả team náo loạn như pháo hoa.
Tôi nhận bao lì xì, tắt điện thoại, tiếp tục sửa proposal.
Tối về nhà mới, tôi mở toang cửa sổ cho gió lùa vào.
Dưới khu vườn chung cư có người tản bộ.
Trăng đầu đông tròn và sáng.
Tôi bước tới góc tường, lấy cây nhị hồ ra.
Mười hai năm không chạm.
Lông đuôi ngựa trên cung đã chùng.
Dây đàn cũng cần thay.
Tôi thử kéo một tiếng.
Âm thanh khàn, khô, không ra giai điệu.
Nhưng cảm giác vẫn còn.
Đầu ngón tay ép lên dây.
Cán cung lướt qua, tạo lực cản quen thuộc.
Thân đàn rung lên, lan vào lòng bàn tay.
Tất cả đều là của tôi.
Không phải bóng dáng của ai.
Không phải bản sao của ai.
Không phải thứ có thể được định nghĩa bằng một chiếc váy trắng, một chai nước hoa, hay một bản nhạc piano.
Tôi đặt cây nhị hồ lên đầu gối, chậm rãi, từng nốt một, kéo một đoạn “Nhị Tuyền Ánh Nguyệt”.
Kéo rất dở.
Nhưng tôi cười.
Ánh trăng rơi vào phòng, rơi lên mái tóc ngắn của tôi.
Chiếc áo khoác màu cam đỏ vắt trên lưng ghế, là màu tôi yêu thích nhất.
Sau này nghe nói Hàn Chí Viễn đã thử liên lạc với Trình Lạc Dao.
Nhưng khi nhận được tin nhắn của anh ta, cô ấy chỉ trả lời một câu:
“Chí Viễn, năm đó em rời đi vì anh yêu không phải con người thật của em, mà là hình dung của anh về em. Không ngờ nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn không thay đổi.”
Anh ta mất cả thế thân.
Cũng mất luôn ánh trăng trắng trong tim mình.
Ở lại chỉ còn anh ta, và một căn nhà đầy khăn lụa màu ngà, váy trắng, và không khí mùi xô thơm.
Những thứ đó có thể lấp đầy căn phòng.
Nhưng không thể lấp đầy một con người.
Còn tôi đã đi rất xa.
Đi trên con đường thuộc về mình.
Màu cam đỏ.
-Hết-