Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Thiên Kim Ẩn Danh
Chương 3
PPT được làm cực kỳ bắt mắt, hiệu ứng mượt mà, bố cục chỉn chu. Lâm Nguyệt mặc nguyên cây hàng hiệu, lớp trang điểm tinh tế, đứng trên bục giảng đầy tự tin.
“...Mô hình ‘Huệ Nhãn’ do nhóm chúng tôi phát triển sử dụng khung học sâu tiên tiến nhất. Sau khi huấn luyện trên lượng dữ liệu khổng lồ, độ chính xác nhận diện khuôn mặt đạt tới chín mươi chín phần trăm!”
Cô ta ngẩng cao đầu tuyên bố.
Bên dưới vang lên tiếng xuýt xoa kinh ngạc.
Vương Thiến và các thành viên khác cũng lộ rõ vẻ đắc ý.
Giáo sư Cố Dữ ngồi phía dưới, nét mặt lạnh nhạt, đẩy nhẹ gọng kính.
“Vậy sao? Thử nghiệm trực tiếp đi.”
Nụ cười của Lâm Nguyệt khựng lại một nhịp, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, mở chương trình kiểm tra.
Cô ta nhập một bức ảnh chính diện rõ nét vào hệ thống.
“Đinh — nhận diện thành công. Độ tương đồng chín mươi chín phần trăm.”
Cả lớp lại vỗ tay.
Lâm Nguyệt thở phào, liếc tôi một cái đầy khiêu khích.
Nhưng Cố Dữ bất ngờ lên tiếng, giọng lạnh đến mức không có chút nhiệt độ.
“Đổi ảnh. Dùng ảnh của tôi.”
Anh chiếu lên màn hình lớn một bức ảnh trong điện thoại mình.
Ảnh đã được làm mờ nhẹ, góc nghiêng, có nhiễu nền.
Sắc mặt Lâm Nguyệt lập tức thay đổi.
Bộ code họ mua chỉ xử lý được ảnh chính diện rõ ràng. Với ảnh có nhiễu như thế này… gần như bất lực.
“Giáo sư Cố… cái này…”
“Kiểm tra.”
Hai chữ ngắn gọn, không cảm xúc.
Lâm Nguyệt cắn răng nhập ảnh vào.
Chương trình bắt đầu chạy.
Thanh tiến trình dừng lại ở năm mươi phần trăm.
Đứng im.
Vài giây sau.
“Bụp.”
Chương trình sập thẳng, màn hình bật ra một khung cảnh báo lỗi đỏ chói.
Cả giảng đường chết lặng.
Máu trên mặt Lâm Nguyệt rút sạch trong tích tắc.
Cố Dữ đứng dậy, từng bước đi lên bục giảng.
Anh cầm micro, ánh mắt lạnh như băng quét qua nhóm cô ta.
“Đạo nhái. Hơn nữa còn là bộ code lỗi thời năm năm trước, mua từ một diễn đàn hạng ba.”
“Lỗ hổng đầy rẫy. Hiệu suất thấp. Vậy mà các em dám coi đó là thành quả của mình.”
“Các em đang xúc phạm trí tuệ của tôi, hay đang tự hạ thấp bản thân?”
Giọng anh không lớn.
Nhưng từng chữ như búa tạ nện xuống.
Lâm Nguyệt hoàn toàn sụp đổ, nói năng lộn xộn.
“Không phải! Không phải chúng em! Là Tô Nhiên! Là cô ta hại chúng em! Cô ta hack máy tính của chúng em!”
Trong nháy mắt, toàn bộ ánh mắt trong phòng đồng loạt chuyển hướng về phía tôi.
Tôi ngồi ở hàng cuối.
Giữa những ánh nhìn soi xét, nghi ngờ, tò mò.
Chậm rãi đứng dậy.
7.
Trước những lời buộc tội gần như phát điên của Lâm Nguyệt, tôi chỉ bình thản nhìn cô ta.
Như nhìn một kẻ đang nhảy nhót mua vui.
“Chứng cứ đâu?” Tôi hỏi.
“Tôi… tôi…” Cô ta nghẹn họng. Dĩ nhiên là không có chứng cứ. Chỉ có thể lặp đi lặp lại như mất trí: “Chính là cậu! Nhất định là cậu! Cậu ghen tị với tôi!”
Thật đáng thương.
Đến lúc này rồi mà cô ta vẫn nghĩ cả thế giới xoay quanh mình.
Cố Dữ nhíu mày sâu hơn, ánh mắt nhìn tôi có thêm vài phần dò xét.
“Tô Nhiên, em nói sao?”
Tôi không trả lời ngay.
Thay vào đó, tôi nhìn về phía máy tính trên bục giảng.
“Giáo sư Cố, em có thể dùng máy của thầy một chút không?”
Anh khẽ gật đầu.
Tôi bước lên bục, dưới hàng chục ánh mắt đang đổ dồn vào mình, ngồi xuống trước máy tính.
Ngón tay lướt trên bàn phím với tốc độ gần như không thể nhìn rõ.
Màn hình lập tức bị phủ kín bởi những dòng code dày đặc.
Cả giảng đường chỉ còn lại tiếng gõ phím giòn giã.
Lâm Nguyệt vẫn còn gào lên:
“Cậu giả vờ cái gì! Nghĩ gõ vài dòng code là chứng minh được à?”
Tôi không đáp.
Chưa đến ba mươi giây.
Tôi nhấn Enter.
Màn hình lớn thay đổi.
Giao diện chương trình bị sập biến mất, thay vào đó là sơ đồ truy vết mã nguồn.
Một mũi tên đỏ rực chỉ thẳng đến một địa chỉ IP, phía sau ghi rõ:
【Nguồn mã: Diễn đàn lập trình XX – ID người bán: “Thợ code vận chuyển”】
Tiếp đó, một bảng khác bật lên.
Lịch sử giao dịch.
Tài khoản thanh toán.
Đoạn chat mua bán.
Rõ ràng từng chi tiết.
Không thể chối cãi.
Cả phòng ồ lên.
“Trời ơi… đúng là mua thật!”
“Xấu hổ chết mất! Còn vu khống người ta!”
Lâm Nguyệt nhìn màn hình như bị sét đánh.
Cô ta khuỵu xuống sàn.
Vương Thiến và các thành viên khác cũng tái mét, cúi đầu, chỉ muốn biến mất khỏi thế giới này.
Nhưng tôi vẫn chưa dừng lại.
Tôi gõ dòng lệnh cuối cùng.
Màn hình chuyển sang một trang giao diện mã nguồn cá nhân cực kỳ nổi bật.
Chính giữa là một chữ ký bay bổng:
“S”.
Ở mục “Dự án mã nguồn mở”, lặng lẽ nằm đó một cái tên:
《Mô hình nhận diện hình ảnh nhập môn V1.0》
Chính là phiên bản gốc hoàn chỉnh, không lỗi.
Còn bản họ mua… chỉ là bản sao cũ tôi từng đăng lên để thử nghiệm.
Cả giảng đường chìm vào im lặng suốt gần nửa phút.
Sau đó bùng nổ.
“S?! Là S đó sao?!”
“Trời ơi… Tô Nhiên là S?!”
“Bảo sao truy vết IP dễ như vậy! Bảo sao code đỉnh thế! Là bản tôn luôn mà!”
Lưu Vĩ và Trương Siêu đỏ bừng mặt vì kích động.
Ánh mắt họ nhìn tôi không còn là sùng bái.
Mà là ngưỡng mộ đến mức gần như kính lễ.
Cố Dữ đứng cạnh tôi, đẩy nhẹ gọng kính.
Trong ánh mắt anh không còn là dò xét.
Mà là kinh ngạc và… một tia hứng thú nóng rực chưa từng có.
Anh nhìn tôi, giọng khẽ trầm xuống.
“Thì ra… là em.”
Tôi khép laptop lại, đứng dậy.
Ánh mắt lướt qua Lâm Nguyệt đang ngồi bệt dưới đất.
“Bây giờ,” tôi hỏi nhẹ nhàng, “cậu còn nghĩ tôi cần phải ghen tị với cậu sao?”
8.
Lời tôi nói ra giống như cọng rơm cuối cùng, trực tiếp đè sập Lâm Nguyệt.
Cô ta ngẩng đầu lên. Gương mặt từng kiêu hãnh vì nhan sắc giờ chỉ còn lại sắc xám tro và tuyệt vọng.
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt rỗng tuếch, miệng lẩm bẩm:
“S… sao có thể là cậu… không thể nào…”
Đạo nhái. Mua code. Bị vạch trần trước toàn trường.
Vu khống người mình từng khinh thường nhất.
Mà người đó lại chính là truyền thuyết trong giới hacker.
Chuỗi đả kích liên tiếp khiến tinh thần cô ta hoàn toàn sụp đổ.
Cố Dữ hít sâu một hơi, lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có.
Anh tuyên bố rõ ràng:
“Nhóm Lâm Nguyệt, điểm dự án bằng không. Đồng thời ghi nhận một lần vi phạm học thuật nghiêm trọng và báo cáo lên nhà trường.”
Hình phạt này gần như đóng dấu ô nhục lên hồ sơ đại học của họ.
Vương Thiến và các thành viên khác bật khóc ngay tại chỗ.
Ánh mắt họ nhìn Lâm Nguyệt tràn ngập oán hận.
Nếu không vì cô ta đòi đi đường tắt…
Nếu không vì cô ta cố tình chọc vào Tô Nhiên…
Họ đã không rơi vào cảnh này.
“Tiếp theo, nhóm Tô Nhiên.”
Giọng Cố Dữ mang theo một tia chờ đợi khó giấu.
Tôi bước lên bục, cắm USB vào máy tính.
“Dự án của chúng tôi tên là ‘Thiên Nhãn’.”
Không có slide màu mè.
Chỉ là mô hình thuần túy.
“Thiên Nhãn dựa trên mạng nơ-ron tích chập truyền thống, nhưng bổ sung cơ chế chú ý đa chiều do chúng tôi tự thiết kế. Nó mô phỏng khả năng tập trung của mắt người trong môi trường phức tạp.”
Tôi vừa nói vừa thao tác trực tiếp.
Bức ảnh mờ, góc nghiêng của Cố Dữ được đưa vào hệ thống.
“Đinh — nhận diện thành công. Cố Dữ. Độ tương đồng chín mươi chín phẩy chín phần trăm.”
Tôi tiếp tục tìm một bức ảnh cũ trên mạng: độ phân giải thấp, chụp cách đây hơn mười năm, nhân vật đeo kính râm.
“Đinh — nhận diện thành công. Tên người nổi tiếng XX. Độ tương đồng chín mươi tám phần trăm.”
Cuối cùng, tôi bật camera trực tiếp trong lớp.
Trên màn hình, hàng chục khuôn mặt đồng thời được khoanh vùng.
“Đinh đinh đinh —”
Chưa đến một giây, toàn bộ tên và mã sinh viên hiển thị chính xác.
Cả giảng đường nín lặng.
Không ai còn dám thở mạnh.
Đây không còn là đồ án sinh viên.
Đây là công nghệ cấp thương mại, thậm chí vượt xa phần lớn sản phẩm trên thị trường.
Hơi thở của Cố Dữ trở nên dồn dập.
Anh bước thẳng lên bục, mắt dán chặt vào màn hình.
“Cơ chế chú ý đa chiều… thiên tài! Đây đúng là thiên tài! Nó giải quyết bài toán nhận diện mục tiêu nhỏ mà ngành công nghiệp đau đầu suốt bao năm!”
Anh quay phắt lại, nắm lấy vai tôi, ánh mắt rực sáng.
“Tô Nhiên! Em có muốn gia nhập Thiên Khải không? Không phải thực tập. Là trở thành đối tác cốt lõi của tôi!”
Đối tác cốt lõi.
Cả lớp lần nữa bùng nổ.
Một bước lên mây.
Tôi nhìn ánh mắt nóng bỏng ấy, khẽ cười.
“Được.”
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên.
Một số lạ.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên, vừa nịnh nọt vừa hoảng loạn.
“Xin… xin hỏi có phải Tô Nhiên, Tô tiểu thư không?”
Tôi khẽ nhíu mày.
“Ông là ai?”
“Tôi… tôi là Lâm Chính Đức! Là cha của Lâm Nguyệt! Tô tiểu thư, xin cô giơ cao đánh khẽ! Tha cho nhà họ Lâm chúng tôi một con đường sống!”
9.
Cha của Lâm Nguyệt?
Tôi còn chưa kịp nghĩ nhiều thì đầu dây bên kia, Lâm Chính Đức đã vừa khóc vừa kể hết mọi chuyện.
Hóa ra sau khi dự án sụp đổ, Lâm Nguyệt tức đến mất lý trí, gọi điện cho cha mình, yêu cầu ông ta dùng quan hệ để hủy hoại tương lai của tôi.
Cô ta muốn tôi không thể vào bất kỳ công ty lớn nào.
Không nhận được bất kỳ thư mời thực tập nào.
Lâm Chính Đức vì thương con, chưa kịp suy nghĩ đã vận dụng toàn bộ mối quan hệ của mình.
Ông ta gọi điện cho mấy công ty công nghệ hàng đầu trong thành phố, yêu cầu đưa cái tên “Tô Nhiên” vào danh sách đen.
Cuộc gọi cuối cùng của ông ta là tới tập đoàn lớn nhất ngành — Phong Hỏa.
Ông ta tưởng rằng với chút thể diện của mình, việc phong sát một sinh viên chưa tốt nghiệp là chuyện dễ như trở bàn tay.
Kết quả…
Khi ông ta vừa nói ra hai chữ “Tô Nhiên”,
CEO của Phong Hỏa ở đầu dây bên kia im lặng ba giây.
Sau đó hỏi bằng giọng như tuyên án tử hình:
“Ông chắc chắn muốn phong sát con gái ruột của chủ tịch chúng tôi?”
Lâm Chính Đức chết lặng.
Năm phút sau, toàn bộ đối tác của công ty ông ta đồng loạt đơn phương hủy hợp đồng.
Ngân hàng gọi điện yêu cầu tất toán toàn bộ khoản vay ngay lập tức.
Thuế vụ. Công thương. Phòng cháy.
Hàng loạt cuộc gọi dồn dập kéo tới.
Chỉ trong vòng nửa tiếng, công ty ông ta gây dựng nửa đời người sụp đổ hoàn toàn, còn để lại khoản nợ khổng lồ không cách nào trả nổi.
Lúc đó ông ta mới biết, con gái mình chọc vào không phải “con nhỏ nghèo”.
Mà là một thế lực có thể nghiền nát họ chỉ bằng một cái nhíu mày.
“Tô tiểu thư! Là tôi có mắt như mù! Là tôi dạy con không nghiêm!”
Ông ta gào khóc trong điện thoại.