Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Không Làm Vợ Hiền Nữa

Chương 3



05

Nhân viên lễ tân mặc đồng phục phẳng phiu, ánh mắt soi xét quét từ đầu đến chân hai mẹ con tôi.

Bộ vest cũ đã sửa lại số đo trên người tôi, cùng mái tóc dài lạc lõng của Vệ Quốc, gần như viết rõ hai chữ “quê mùa”.

“Có phiếu hẹn không? Hoặc số phòng của ông Trần?” Giọng cô ta mang theo chút khinh thường.

“Chúng tôi hẹn miệng.” Tôi nói dối mà mặt không đổi sắc. “Ông Trần bảo sẽ đợi ở quán cà phê. Phiền cô chỉ đường giúp.”

Ánh mắt cô ta đầy nghi ngờ, nhưng thấy tôi tự tin đến mức như thật, cuối cùng chỉ hất cằm về phía góc sảnh.

Tôi gật đầu cảm ơn, kéo Vệ Quốc đi thẳng.

“Mẹ… mình có quen ông Trần đâu.” Vệ Quốc thì thầm đầy lo lắng.

“Giờ chưa quen. Lát nữa sẽ quen.”

Tôi nháy mắt trấn an con.

Trong quán cà phê, khách không nhiều.

Tôi lập tức nhận ra người mình tìm.

Ngồi gần cửa sổ là một người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, vest trắng lịch thiệp, kính gọng vàng, đang thong thả nhấp cà phê.

Trần Khải Minh.

Nhà sản xuất từng đưa bài hát của con tôi thành hit và lăng xê Trần Hạo lên đỉnh cao.

Tôi chỉnh lại áo, hít sâu, dẫn Vệ Quốc bước tới.

“Chào ông Trần.”

Ông ta ngẩng đầu, nhìn hai mẹ con tôi đầy thắc mắc.

“Cô là?”

“Chúng tôi là người làm nhạc, ngưỡng mộ danh tiếng của ông.” Tôi nói thẳng, rút ra một xấp bản nhạc được chép cẩn thận, đặt lên bàn. “Đây là sáng tác gốc của con trai tôi, Cố Vệ Quốc. Chúng tôi tin nó có tiềm năng bùng nổ trên toàn quốc. Mong ông xem qua.”

Trần Khải Minh nhíu mày.

Mấy năm nay, người tìm đến ông ta tự tiến cử không ít. Nhưng xông thẳng vào quán cà phê khách sạn thế này, đúng là lần đầu.

Ông ta liếc nhìn mái tóc dài của Vệ Quốc và cây guitar giá rẻ, ánh mắt lộ rõ vẻ không hứng thú.

“Xin lỗi, giờ là thời gian riêng tư của tôi. Không bàn công việc.”

Ông ta nâng tách cà phê, ý tứ rõ ràng.

Tôi đã đoán trước.

Tôi không vội, vẫn mỉm cười nhã nhặn.

“Ông Trần, tôi biết ông bận. Nhưng một cơ hội có thể mang về vài triệu lợi nhuận… ông thật sự muốn bỏ qua chỉ vì năm phút nghỉ ngơi sao?”

“Vài triệu?” Ông ta bật cười. “Cô bé, cô hiểu vài triệu là khái niệm gì không?”

“Tôi hiểu.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, từng chữ rõ ràng.

“Tôi còn biết lần này ông sang đây để tìm một ca khúc chuyển hướng cho ca sĩ chủ lực của công ty mình.”

“Anh ấy nổi tiếng với dòng nhạc chủ đề quê hương đất nước, nhưng thị trường đã bão hòa. Ông đang cần một bài có yếu tố rock, đủ sức chạm vào lớp khán giả trẻ, phá vỡ thế bế tắc hiện tại.”

Câu nói rơi xuống như hòn đá ném vào mặt hồ.

Ánh mắt chế giễu và chán nản trên gương mặt Trần Khải Minh dần biến mất.

Thay vào đó là sự nghiêm túc.

Và cả kinh ngạc.

Những thông tin tôi vừa nói, đều là cơ mật nội bộ của hãng đĩa.

Trần Khải Minh không thể hiểu nổi, một người phụ nữ ăn mặc quê mùa như tôi, rốt cuộc lấy chúng từ đâu ra.

“Vệ Quốc, hát cho ông Trần nghe một đoạn.”

Tôi khẽ ra hiệu.

Vệ Quốc nuốt nước bọt, ôm chặt cây guitar, hắng giọng.

Không có dàn nhạc cầu kỳ.

Chỉ một cây đàn gỗ.

Và giọng hát trong trẻo, đầy lực của một thiếu niên.

“Trong mỗi đêm sao rơi lặng lẽ,

Con tự hỏi mình… tồn tại để làm gì…”

Giai điệu bùng nổ.

Lời ca mang màu sắc triết lý.

Ngay lập tức níu lấy tai người nghe.

Trần Khải Minh đặt tách cà phê xuống.

Người ông ta hơi nghiêng về phía trước.

Sau cặp kính gọng vàng, đôi mắt sáng lên rõ rệt.

Khi bài hát kết thúc, quán cà phê lặng như tờ.

Một lúc lâu sau, ông ta mới thở mạnh ra, rồi vỗ tay.

“Hay!”

“Hay cho một ‘ý nghĩa của tồn tại’!”

Ông ta nhìn Vệ Quốc, ánh mắt không giấu nổi sự tán thưởng.

“Cậu bé, bài này tên gì?”

“Giấc Mơ Không Khuất Phục.” Vệ Quốc đáp.

“Hay lắm.”

Trần Khải Minh đứng dậy, đưa tay về phía tôi.

“Thưa cô, chúng ta… có thể nói chuyện nghiêm túc rồi.”

Tôi biết.

Chúng tôi thắng vòng đầu.

Cuộc thương lượng sau đó diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng.

Trần Khải Minh là người sòng phẳng. Và là người có mắt nhìn tài năng.

Ông ta nhận ra tiềm năng của ca khúc ngay lập tức, đề nghị mua toàn bộ bản quyền.

“Một giá, năm nghìn.”

Con số ấy ở năm 1986 có thể gọi là trên trời.

Lương tháng của công nhân khi đó chỉ năm sáu chục.

Năm nghìn đủ đổi cả đời một gia đình bình thường.

Vệ Quốc kích động đến đỏ bừng mặt.

Tôi lại lắc đầu.

“Ông Trần, chúng tôi không bán đứt.”

Ánh mắt ông ta thoáng ngạc nhiên.

“Tôi chỉ lấy một nghìn tiền cấp phép.”

“Nhưng tôi muốn hai mươi phần trăm toàn bộ lợi nhuận sau này, với tư cách tác giả.”

“Và trong hợp đồng phải ghi rõ, người sáng tác duy nhất là Cố Vệ Quốc.”

Không phải vì tôi tham.

Mà vì tôi biết.

Bài hát này, sẽ không chỉ là một ca khúc.

Nó sẽ là khởi đầu cho cả một kỷ nguyên.

Và lần này —

Tên con trai tôi.

Sẽ không bao giờ bị ai cướp đi nữa.

06

Lời tôi vừa dứt, không chỉ Trần Khải Minh mà ngay cả Cố Vệ Quốc cũng sững người.

“Mẹ?”

Vệ Quốc kéo nhẹ tay áo tôi, vẻ mặt đầy khó hiểu.

Trong mắt thằng bé, bỏ năm nghìn đồng tiền mặt ngay trước mắt để đổi lấy “lợi nhuận tương lai” mơ hồ… đúng là điên.

Trần Khải Minh cũng thu lại nụ cười.

“Cô chắc chứ? Năm nghìn bây giờ cầm được ngay. Còn lợi nhuận sau này… là con số không ai dám đảm bảo.”

Ông ta nghĩ tôi là phụ nữ quê mùa, muốn dùng tiền mặt để đè tôi xuống.

Tôi cười.

“Ông Trần, tôi tin mắt nhìn của ông. Cũng tin tài năng của con trai tôi.”

“Giấc Mơ Không Khuất Phục không chỉ đáng giá năm nghìn. Nó sẽ trở thành biểu tượng của một thời đại. Sẽ có hàng triệu người hát theo.”

“Tôi không cần tiền nóng. Tôi cần vinh quang và tài sản dài lâu thuộc về Cố Vệ Quốc.”

Kiếp trước, chính khoản chia lợi nhuận từ ca khúc này đã giúp Trần Hạo có vốn liếng tung hoành trong giới giải trí.

Kiếp này —

Tất cả sẽ trở về đúng chủ.

Sự kiên định của tôi khiến ánh mắt Trần Khải Minh thay đổi.

Không còn là nghi ngờ.

Là tôn trọng.

Ông ta trầm ngâm một lúc rồi gật đầu.

“Được. Tôi đồng ý.”

“Không chỉ vậy. Tôi muốn ký hợp đồng với cậu bé, trở thành nhạc sĩ sáng tác độc quyền đầu tiên của công ty chúng tôi tại nội địa.”

Đó là điều ngoài dự liệu.

Tôi siết chặt tay Vệ Quốc.

Lòng bàn tay nó ướt đẫm mồ hôi.

Rời khỏi khách sạn, trong túi tôi là bản hợp đồng nặng trĩu và một nghìn đồng tiền mặt mới tinh.

Dưới nắng, Vệ Quốc nhìn tôi, ánh mắt sáng rực.

“Mẹ… con không mơ đấy chứ?”

“Không mơ.”

Tôi xoa đầu nó. “Đây là thứ con xứng đáng có.”

Từ ngày đó, ánh mắt con trai dành cho tôi hoàn toàn thay đổi.

Không còn oán giận.

Không còn khoảng cách.

Chỉ còn tin tưởng.

Chúng tôi nói chuyện như bạn bè. Nó chia sẻ từng giai điệu, từng suy nghĩ.

Còn tôi —

Cầm một nghìn đồng đầu tiên trong đời này, bắt đầu kế hoạch thật sự.

Tôi không gửi ngân hàng.

Tôi kéo bố lao thẳng vào thị trường chứng nhận mua cổ phiếu, thứ lúc đó còn bị coi là “đầu cơ trục lợi”.

Nhờ ký ức kiếp trước, tôi biết cuối năm 1986 thị trường cổ phiếu đầu tiên sẽ bùng nổ. Những tờ chứng nhận nội bộ lúc này… chính là vé bước vào tự do tài chính.

Bố tôi phản đối dữ dội.

“Đó là đánh bạc!”

“Bố tin con một lần.”

Tôi nhét tiền vào tay ông. “Thời cuộc sắp đổi rồi. Mình không thể sống cả đời bằng đồng lương chết nữa.”

Cuối cùng, bố tôi thỏa hiệp.

Chúng tôi dùng một nghìn đồng mua một trăm chứng nhận mua cổ phiếu “Thâm Phát”.

Khi hoàn tất, tôi mới thật sự thở phào.

Vạn sự đã sẵn.

Chỉ chờ gió đông.

Và cơn gió ấy đến nhanh hơn tôi nghĩ.

Một tháng sau, Cố Trường Phong tìm đến nhà bố mẹ tôi.

Anh ta tiều tụy hẳn, cằm lún phún râu xanh, người nồng mùi rượu.

Không phải đến cầu xin.

Mà đến chất vấn.

“Lâm Tố! Em đã nói gì với Tuyết Mai!”

Mắt anh ta đỏ ngầu.

“Cô ấy… cô ấy mang theo đứa bé đi rồi! Để lại thư nói không còn mặt mũi gặp tôi!”

Trong lòng tôi lạnh lẽo bật cười.

Ngoài mặt lại giả vờ kinh ngạc.

“Đi rồi sao? Đi đâu vậy?”

“Tội nghiệp thật. Một mình phụ nữ, còn dẫn theo ‘con của đồng đội anh’ nữa. Khổ ghê.”

Tôi nhấn mạnh mấy chữ ấy đến rõ ràng.

Mặt Cố Trường Phong tái xanh.

“Em đừng nói mỉa! Có phải em uy hiếp cô ấy không? Đồ độc phụ!”

Anh ta xông lên.

Tay giơ cao.

Muốn đánh tôi.

Bố mẹ tôi lập tức lao lên chắn trước mặt tôi.

“Cố Trường Phong, cậu dám động vào con gái tôi thử xem!”

Bố tôi run lên vì giận, giọng khàn đặc.

“Ông dựa vào cái gì mà đòi đánh mẹ tôi!”

Vệ Quốc cũng chộp lấy cây chổi ở góc tường, đứng chắn trước tôi như con sư tử con bị chọc giận, ánh mắt bốc lửa.

Nhìn gia đình mình che chở cho tôi, sống mũi tôi cay xè.

Nhưng trong lòng không còn sợ hãi.

Chỉ có sức mạnh.

Tôi đẩy nhẹ bố ra, bước lên đối diện Cố Trường Phong.

“Tôi uy hiếp cô ta?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Anh tự hỏi lương tâm mình xem. Là tôi ép anh qua lại mờ ám với cô ta, hay tôi ép anh suốt mười năm coi con riêng như con ruột?”

“Em nói bậy! Hạo Hạo không phải con tôi…”

“Không phải?”

Tôi cắt ngang, rút từ túi ra một tấm ảnh, ném thẳng vào mặt anh ta.

Bức ảnh chụp ở công viên.

Trần Tuyết Mai.

Cố Trường Phong.

Và một đứa bé bảy tám tuổi.

Ba người cười rạng rỡ.

Tư thế thân mật như một gia đình thật sự.

Và thằng bé đó —

Đường nét, ánh mắt, sống mũi…

Giống Cố Trường Phong đến mức không cần giải thích.

Bức ảnh ấy tôi bỏ tiền thuê người chụp.

Thời này đã có dịch vụ như thế rồi, chỉ là không công khai.

Mặt Cố Trường Phong trắng bệch.

Tôi nhìn anh ta, từng chữ rơi xuống lạnh lùng.

“Cố Trường Phong.”

“Hay là tôi đem kết quả xét nghiệm huyết thống dán trước cổng quân khu?”

“Đến lúc đó anh mới chịu thừa nhận?”

Không khí trong phòng đặc quánh.

Cố Trường Phong nhìn chằm chằm tấm ảnh, bàn tay siết chặt đến nổi gân.

Tôi biết.

Tôi đã đánh trúng tim đen.

Và lần này —

Anh ta không còn đường lùi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...