Ly Hôn Rồi, Tôi Và Con Sống Còn Tốt Hơn

Chương 4



7.

Trước phiên tòa thứ ba, Trần Phong gửi cho tôi một tin nhắn.

“Chúng ta nói chuyện đi.”

Tôi không trả lời.

Anh ta lại nhắn:

“Về chuyện của Lạc Lạc.”

Tôi vẫn im lặng.

Điện thoại đổ chuông.

Tôi nghe máy.

“Nói nhanh đi.”

“Tôi muốn gặp Lạc Lạc.” Trần Phong nói.

“Anh có thể tới bất cứ lúc nào.”

“Em đưa thằng bé qua được không?” Anh ta ngập ngừng. “Chỗ tôi ở… không tiện.”

“Không tiện?” Tôi bật cười. “Ở chung với Trương Đình thì đúng là không tiện thật.”

“Tôi chia tay rồi.”

“Chia tay mà vẫn sống chung?”

“Tôi…” Anh ta dừng lại. “Thôi bỏ đi. Tôi chỉ muốn gặp con.”

“Vậy thì tới nhà.”

“Tôi không muốn gặp em.” Giọng anh ta đột nhiên trầm xuống. “Tôi sợ mình không kiềm chế được.”

“Không kiềm chế được cái gì?”

“Không kiềm chế được mà đánh em.”

Tôi chết lặng.

“Anh nói gì cơ?”

“Em hại tôi ra nông nỗi này, tôi hận đến mức chỉ muốn bóp chết em.” Trần Phong nghiến răng. “Nếu không phải vì Lạc Lạc, tôi đã—”

Tôi cúp máy.

Tay run không kiểm soát.

Anh ta vừa đe dọa tôi.

Tối hôm đó, luật sư gọi tới.

“Cô Lâm, tôi vừa nhận được thông báo từ tòa. Bên kia xin bổ sung nhân chứng.”

“Ai?”

“Giáo viên mẫu giáo của Lạc Lạc.”

Tôi cau mày.

“Cô ta định làm chứng điều gì?”

“Nói cô không phải một người mẹ tốt.” Luật sư đáp. “Rằng cô hiếm khi tham gia hoạt động của trường, không quan tâm tới con.”

“Không thể nào. Tôi dự tất cả các buổi họp phụ huynh.”

“Cô ấy nói tuy có tham gia nhưng lúc nào cũng vội vàng, chưa từng trao đổi với giáo viên.”

Tôi bật cười.

“Không đứng tán chuyện với giáo viên… cũng thành không quan tâm con à?”

“Cô ấy còn nói mỗi lần Trần Phong tới đón, đều hỏi rất kỹ tình hình của Lạc Lạc. Còn cô thì chưa từng hỏi.”

“Tôi ngày nào cũng hỏi con khi về nhà.”

“Nhưng giáo viên nói — cô ấy không thấy.” Luật sư thở dài. “Nhân chứng này bất lợi cho chúng ta.”

“Vậy phải làm sao?”

“Chuẩn bị tài liệu phản bác.” Luật sư nói. “Tôi cần tất cả bằng chứng liên quan tới việc cô chăm sóc Lạc Lạc — tin nhắn, ảnh, video, bất cứ thứ gì.”

“Tôi hiểu rồi.”

Cúp máy, tôi mở thư viện ảnh.

1.528 tấm hình.

Tất cả đều là Lạc Lạc.

Tôi chụp con mỗi ngày — lúc ăn, lúc ngủ, khi chơi đùa, ngày đầu tới lớp.

Còn có cả đoạn chat giữa hai mẹ con.

Tối nào tôi cũng gửi voice cho con:

“Lạc Lạc, hôm nay ở trường vui không?”

“Mẹ ơi, hôm nay con vẽ tranh được giải nhất!”

“Giỏi quá.”

“Mẹ khi nào về?”

“Rất nhanh thôi. Mẹ xong việc là về với con.”

Tôi gom tất cả lại, gửi cho luật sư.

“Như này đủ chưa?”

Luật sư xem xong, trả lời ngay:

“Đủ rồi. Những thứ này chứng minh cô luôn hiện diện trong cuộc sống của thằng bé.”

“Còn lời khai của giáo viên?”

“Tôi sẽ chất vấn cô ta trước tòa.” Anh ấy nói. “Cô ta chỉ là công cụ bị Trần Phong mua chuộc.”

Ngày mở phiên tòa, trời lạnh cắt da.

Tôi khoác chiếc áo dày, đến sớm.

Trần Phong đã ngồi đó.

Bên cạnh anh ta là mẹ chồng… và một người phụ nữ khác.

Chính là cô giáo.

Tôi nhận ra ngay — phó chủ nhiệm lớp của Lạc Lạc.

Người gần như chưa từng trực tiếp chăm sóc thằng bé.

Thẩm phán bước vào.

“Mời nhân chứng.”

Cô giáo đứng dậy.

“Tôi là giáo viên của Lạc Lạc. Và tôi cho rằng — Lâm Vũ không phải một người mẹ tốt.”

“Xin nói rõ.” Thẩm phán yêu cầu.

“Cô ấy có tham gia họp phụ huynh, nhưng thường đến muộn. Hơn nữa lúc nào cũng vội vàng, chưa từng trao đổi với chúng tôi.” Cô giáo nói. “Ngược lại, mỗi lần Trần Phong đón con đều hỏi rất kỹ tình hình ở trường.”

“Còn gì nữa không?”

“Lạc Lạc thường ăn mặc khá luộm thuộm.” Cô ta nói tiếp. “Quần áo không vừa, giày cũng cũ.”

Tôi bật cười.

“Thưa thẩm phán, tôi phản đối lời khai này.”

“Mời trình bày.”

“Thứ nhất, tôi chưa từng đi trễ.” Tôi đặt một bảng điểm danh lên bàn. “Đây là sổ ký tên của trường — lần nào tôi cũng đến đúng giờ.”

Sắc mặt cô giáo lập tức đổi khác.

“Thứ hai, mỗi buổi họp phụ huynh tôi đều trao đổi với giáo viên chủ nhiệm chính ít nhất 30 phút.” Tôi đưa ra lịch sử trò chuyện. “Đây là tin nhắn giữa tôi và cô ấy.”

Cô giáo cứng họng.

“Thứ ba, quần áo và giày của Lạc Lạc đều là đồ mới.” Tôi mở ảnh. “Tất cả đều có hóa đơn.”

Cô ta cúi gằm mặt.

“Thứ tư — và cũng là điều quan trọng nhất.” Tôi nhìn thẳng vào cô ta.

“Cô chỉ là phó chủ nhiệm, bình thường gần như không phụ trách Lạc Lạc.

Vậy cô dựa vào đâu… để kết luận tôi không phải một người mẹ tốt?”

Cô giáo ngẩng đầu, vô thức nhìn sang Trần Phong.

Sắc mặt anh ta khó coi đến cực điểm.

“Nhân chứng, hãy trả lời câu hỏi của bị đơn.” Thẩm phán nhắc.

Cô giáo mấp máy môi.

“Tôi… tôi chỉ nghe nói thôi.”

“Nghe ai nói?”

“Nghe… nghe Trần Phong nói.”

Cả phòng xử lặng đi.

Chiếc búa gõ xuống.

“Nguyên đơn, anh có cung cấp thông tin sai sự thật cho nhân chứng không?”

Trần Phong bật dậy.

“Tôi không—”

“Có.” Tôi cắt ngang. “Anh gọi cho giáo viên, nói tôi ngược đãi Lạc Lạc. Khi cô ấy hỏi thằng bé, con nói là tự ngã. Anh còn bảo tôi không cho anh gặp con — trong khi thực tế, suốt một tháng anh chưa từng đến thăm.”

“Tôi bận—”

“Bận gì?” Tôi đưa ra một bức ảnh. “Bận hẹn hò với Trương Đình sao?”

Trong ảnh, hai người đang ngồi cạnh nhau trong rạp chiếu phim.

Chụp cách đây ba ngày.

Mặt Trần Phong trắng bệch.

“Cô theo dõi tôi?”

“Không phải theo dõi.” Tôi bình thản. “Chỉ là vô tình nhìn thấy.”

“Cô—”

“Trần Phong.” Tôi nhìn thẳng vào anh ta. “Anh nói muốn gặp con, nhưng một tháng không xuất hiện. Anh nói quan tâm con, nhưng lại bận đưa nhân tình đi xem phim. Anh đòi quyền nuôi con — nhưng thậm chí còn không biết con đang học gì.”

“Tôi biết!” Anh ta cuống lên. “Nó học lớp lớn mẫu giáo!”

“Mẫu giáo không có ‘lớp’.” Tôi đáp. “Chỉ có lớp Mầm, Chồi, Lá.”

Cả phòng xử bật cười.

Mặt Trần Phong đỏ bừng.

Chiếc búa lại vang lên.

“Nguyên đơn, mời ngồi.”

Anh ta ngồi xuống, đầu cúi thấp.

Tôi quay sang thẩm phán.

“Thưa thẩm phán, tôi xin triệu tập thêm một nhân chứng.”

“Ai?”

“Giáo viên chủ nhiệm chính của Lạc Lạc.”

Mười phút sau, cô giáo chủ nhiệm có mặt.

“Mời nhân chứng.”

Cô đứng thẳng, giọng rõ ràng:

“Tôi là giáo viên chủ nhiệm của Lạc Lạc. Và theo quan sát của tôi — Lâm Vũ là một người mẹ rất tốt.”

Trần Phong lập tức ngẩng phắt đầu.

“Mỗi lần họp phụ huynh, cô ấy đều chăm chú lắng nghe tình hình của con.” Cô giáo nói tiếp. “Hơn nữa còn hỏi rất nhiều — như việc thằng bé có bạn không, học hành có gặp khó khăn không.”

“Còn gì nữa không?” thẩm phán hỏi.

“Cô ấy luôn chuẩn bị bữa sáng đủ dinh dưỡng cho con.” Cô giáo mỉm cười. “Tôi gặp rất nhiều phụ huynh, nhưng người chu đáo như vậy thật sự không nhiều.”

“Còn nguyên đơn?”

“Trần Phong à?” Cô suy nghĩ một chút. “Mỗi học kỳ anh ta tới một lần, hỏi đúng một câu ‘cháu học thế nào’, rồi đi ngay.”

Sắc mặt Trần Phong càng tệ hơn.

“Cảm ơn nhân chứng. Mời ngồi.”

Tôi lấy điện thoại ra.

“Thưa thẩm phán, tôi còn một bằng chứng nữa.”

“Xin trình bày.”

Tôi mở một đoạn ghi âm.

Giọng non nớt của Lạc Lạc vang lên trong phòng xử.

“Mẹ ơi, con muốn ở với mẹ.”

“Vì sao?”

“Vì bố lâu lắm rồi không tới thăm con…”

“Nếu tòa xử con ở với bố thì sao?”

“Con không muốn…” Thằng bé bật khóc. “Con muốn ở với mẹ.”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Không khí nặng như chì.

Trần Phong bật dậy.

“Cô ép thằng bé nói vậy!”

“Tôi không ép.” Tôi nhìn anh ta. “Anh có thể tự hỏi con.”

“Nó mới năm tuổi, biết gì chứ!” Anh ta gào lên. “Cô đang dẫn dắt nó!”

“Vậy tại sao anh một tháng không đến thăm con?” Tôi hỏi ngược lại.

Trần Phong cứng họng.

“Anh nói yêu con, nhưng không biết bộ hoạt hình con thích nhất là gì. Anh nói muốn nuôi con, nhưng không biết lớp năng khiếu của con ở đâu. Anh tự nhận là một người cha tốt — trong khi để nhân tình mang thai, còn định cho cô ta làm mẹ kế của Lạc Lạc.”

“Đủ rồi!” Trần Phong quát.

“Chưa đủ.” Tôi bước tới trước mặt anh ta. “Anh từng nói tôi không đóng góp gì cho gia đình. Vậy để tôi nhắc lại — tiền đặt cọc mua nhà 500.000 tệ, tôi bỏ. Mỗi tháng 10.000 tệ sinh hoạt, tôi đưa. Học phí, lớp năng khiếu, quần áo, đồ chơi của con — tất cả đều do tôi chi trả.

Còn anh? Anh đã cho gia đình này điều gì?”

Mặt anh ta trắng bệch.

“Tôi…”

“Thứ duy nhất anh cho — là sự phản bội.” Tôi nói từng chữ. “Ngoại tình ba năm, chuyển đi 850.000 tệ, khiến nhân tình mang thai, rồi quay sang kiện tôi để giành con. Trần Phong… anh thấy mình xứng sao?”

Anh ta ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm mặt.

Mẹ chồng đột ngột đứng bật dậy.

“Thưa thẩm phán, nó nói dối hết!”

“Xin mời ngồi.”

“Tôi không ngồi!” Bà ta chỉ thẳng vào tôi. “Nó chỉ muốn độc chiếm căn nhà!”

“Căn nhà đó phần lớn do tôi góp tiền.” Tôi bình tĩnh nói. “Tiền đặt cọc 500.000 tệ — tôi 200.000 tệ tiền trước hôn nhân cộng vay mượn, bà 300.000 tệ.”

“300.000 tệ đó là tiền dưỡng già của tôi!” Bà ta hét lên. “Cô không được lấy!”

“Tôi không lấy.” Tôi đáp. “Số tiền đó đang nằm trong căn nhà. Nếu tòa xử nhà thuộc về tôi, tôi sẽ hoàn trả đủ 300.000 tệ cho bà.”

Bà ta nghẹn lời.

Chiếc búa gõ mạnh.

“Giữ trật tự. Nếu còn gây rối, tôi buộc phải mời ra ngoài.”

Mẹ chồng ngồi xuống, miệng vẫn lầm bầm:

“Đúng là chẳng còn công lý…”

Tôi quay sang thẩm phán.

“Thưa thẩm phán, tôi đã xuất trình toàn bộ chứng cứ. Tôi đề nghị:

Thứ nhất, chấp thuận ly hôn.

Thứ hai, quyền nuôi con thuộc về tôi, nguyên đơn phải cấp dưỡng mỗi tháng 3.000 tệ.

Thứ ba, nguyên đơn hoàn trả 850.000 tệ đã chuyển khỏi tài khoản chung.

Thứ tư, căn nhà thuộc về tôi, và tôi sẽ hoàn lại cho mẹ nguyên đơn 300.000 tệ.”

Thẩm phán gật đầu.

“Phía nguyên đơn còn ý kiến gì không?”

Luật sư của Trần Phong đứng lên.

“Thưa thẩm phán, phía chúng tôi—”

“Thôi khỏi.” Trần Phong cắt ngang.

Luật sư sững sờ.

“Cái gì?”

“Tôi nói… thôi khỏi.” Anh ta đứng dậy, giọng khàn đi. “Tôi đồng ý toàn bộ yêu cầu của cô ấy.”

Cả phòng xử chết lặng.

Thẩm phán nhìn anh ta.

“Nguyên đơn, anh chắc chứ?”

“Chắc.” Anh ta nói nhỏ. “Tôi thua rồi.”

Rồi anh ta nhìn tôi.

“Lâm Vũ… em thắng.”

Tôi không đáp.

Không phải tôi thắng.

Mà là anh ta thua — thua trước lòng tham, sự ích kỷ và chính những phản bội của mình.

Chiếc búa vang lên lần cuối.

“Vụ án sẽ được tuyên vào ngày khác. Tạm nghỉ.”

Bước ra khỏi tòa, luật sư vỗ nhẹ vai tôi.

“Chúc mừng.”

“Vẫn chưa tuyên án mà.”

“Rồi sẽ tuyên thôi.” Anh mỉm cười. “Anh ta đã nhận thua.”

Tôi gật đầu.

Nhưng trong lòng không có cảm giác chiến thắng.

Chỉ thấy… kiệt sức.

Tối hôm đó, tôi ôm Lạc Lạc vào lòng.

“Mẹ ơi… mình sắp chuyển nhà à?”

“Ừ.”

“Đi đâu vậy?”

“Đến một nơi mới.” Tôi khẽ nói. “Chỉ có hai mẹ con mình.”

“Thế bố thì sao?”

“Bố vẫn có thể tới thăm con.”

“Bố… có tới không?” Lạc Lạc hỏi nhỏ. “Bố lâu lắm rồi không tới.”

Tôi không trả lời.

Tôi không biết.

Chỉ biết rằng — từ giờ trở đi, tôi sẽ một mình chống đỡ cả bầu trời của hai mẹ con.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi.

Nhưng lần này, tôi không còn sợ bão nữa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...