Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Lấy Lại Tất Cả Những Gì Thuộc Về Tôi
Chương 3
5.
Buổi bảo vệ hôm ấy kết thúc theo cách mà không một ai ngờ tới.
Kevin bị hủy kết quả ngay tại chỗ, đồng thời bị học viện mở cuộc điều tra về hành vi gian lận học thuật.
Thành tích của cả nhóm dĩ nhiên cũng bị xóa bỏ.
Nhưng tôi đã thắng.
Không phải thắng một con điểm.
Mà là thắng được thứ quan trọng hơn nhiều —
Danh dự.
Và cơ hội.
Sau khi hội trường giải tán, người đàn ông trung niên mặc bộ suit may đo cao cấp gọi tôi lại.
“Cô Hứa, tôi là Robert Harrison.”
Ông đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Thiết kế cực kỳ tối giản — chỉ có tên, chức vụ và một dãy số điện thoại.
【Morningstar Capital — Nhà sáng lập & CEO】
Tôi từng nghe đến công ty này.
Một trong những quỹ đầu tư mạo hiểm hàng đầu ngành, nổi tiếng với con mắt sắc bén và phong cách rót vốn táo bạo.
“Chào ông Harrison.”
Tôi nhận danh thiếp, khẽ gật đầu.
“Màn thể hiện của cô trên sân khấu… rất xuất sắc.”
Ông dùng từ “xuất sắc”, không phải “dũng cảm” hay “chính trực”.
“Bản kế hoạch của cô tôi đã xem — chiều sâu rất đáng nể.”
“Nhưng thứ khiến tôi ấn tượng hơn… là cách cô bảo vệ nó.”
Ánh mắt ông lộ rõ vẻ tán thưởng.
“Trong thương trường, tài năng rất quan trọng. Nhưng một bộ óc biết cách bảo vệ tài năng của mình — còn hiếm hơn.”
“Morningstar Capital cần những người như cô.”
Không vòng vo, ông ném thẳng cho tôi một cành ô liu.
“Tôi cho cô vị trí chuyên viên phân tích cấp cao, lương năm 300.000 tệ, chưa tính thưởng dự án.”
“Cô có muốn gia nhập không?”
Ba trăm nghìn tệ.
Với cô gái vẫn đang sống trong căn tầng hầm, ngày ngày gặm bánh mì như tôi khi ấy…
Đó là một con số gần như không tưởng.
Tôi gần như muốn gật đầu ngay lập tức.
Nhưng tôi kìm lại.
Nhìn thẳng vào mắt ông, tôi hỏi:
“Vì sao lại là tôi?”
Harrison dường như rất hài lòng với câu hỏi đó.
Ông mỉm cười.
“Vì tôi nhìn thấy tham vọng trong cô.”
“Cách cô xử lý Kevin hôm nay — bình tĩnh, chặt chẽ, ra đòn là kết liễu.”
“Cô không để lại cho cậu ta bất kỳ đường lui nào.”
“Cô không phải con cừu đi tìm lòng thương hại.”
“Cô là một con sói biết săn mồi.”
“Và công ty của tôi… đang cần một con sói đến từ phương Đông.”
Tôi hiểu rồi.
Thứ ông nhìn trúng không chỉ là năng lực.
Mà là sự sắc lạnh đã được tôi rèn ra khi bị dồn đến đường cùng.
Sự tàn nhẫn cần thiết để sống sót.
“Tôi đồng ý.”
Tôi trả lời.
Không do dự. Không mặc cả.
Tôi biết — đây là cơ hội duy nhất.
Và tôi phải nắm lấy.
Ngày đầu tiên gia nhập Morningstar Capital, việc đầu tiên tôi làm là rời khỏi căn tầng hầm ẩm mốc kia.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ gần công ty.
Không rộng, nhưng có cửa sổ sát đất ngập tràn ánh sáng, một phòng tắm sạch sẽ, và ban công nơi có thể ngắm hoàng hôn.
Đặt hành lý xuống xong, tôi đi siêu thị, mua thật nhiều nguyên liệu tươi.
Tối hôm đó, tôi tự nấu cho mình một bữa ăn thịnh soạn.
Bít tết, salad… và một chai vang khá ngon.
Ngồi trước bàn ăn, nhìn thành phố lên đèn ngoài cửa kính, tôi chậm rãi thưởng thức từng miếng.
Rồi nước mắt rơi xuống lúc nào không hay.
Tôi không bật khóc.
Chỉ để mặc nó chảy.
Mằn mặn. Chát đắng.
Đó là tất cả tủi thân, cay cực và cô độc mà tôi đã nuốt vào suốt chín tháng qua.
Ăn xong, tôi tắm một trận nước nóng.
Sau đó, ném toàn bộ những bộ quần áo cũ đã bạc màu mang từ trong nước sang vào thùng rác.
Ngày hôm sau, dùng khoản lương ứng tháng đầu, tôi mua cho mình vài bộ đồ công sở tử tế.
Khi khoác lên người bộ suit cắt may hoàn hảo, mang đôi giày cao gót, bước vào tòa nhà văn phòng hạng A giữa trung tâm thành phố — nơi Morningstar Capital đặt trụ sở…
Tôi biết.
Hứa Tri Hạ đã tái sinh.
Những ngày sau đó bận rộn mà trọn vẹn.
Tôi như miếng bọt biển khô cong bị ném vào đại dương tri thức.
Học điên cuồng. Làm việc điên cuồng. Trưởng thành điên cuồng.
Chỉ trong thời gian ngắn nhất, tôi đã nắm vững mọi kỹ năng phân tích đầu tư.
Theo chân Harrison, tôi chạm tới những công nghệ tiên phong nhất, gặp gỡ những bộ óc xuất chúng nhất.
Ngôn ngữ của tôi, tầm nhìn thương nghiệp của tôi, và cả cách tôi nhìn thế giới — tất cả đều được mở rộng với tốc độ đáng kinh ngạc.
Tôi không còn là cô sinh viên chỉ biết nghiên cứu trong tháp ngà.
Tôi trở thành một chiến binh thực thụ.
Dùng chuyên môn và phán đoán của mình, tôi mang về cho công ty hết kỳ tích đầu tư này đến kỳ tích khác.
Chức vị của tôi cũng liên tục thăng tiến.
Chuyên viên phân tích cấp cao.
Giám đốc đầu tư.
Phó tổng.
Chín năm.
Tròn chín năm.
Từ một kẻ tha hương trắng tay… tôi bước lên vị trí đối tác đầu tư khu vực châu Á của Morningstar Capital.
Tôi có đội ngũ của riêng mình.
Sự nghiệp của riêng mình.
Và mọi thứ cần thiết để đứng vững trong thành phố này.
Tôi từng nghĩ những con người ấy, những chuyện cũ ấy… đã bị tôi chôn sâu dưới đống tàn tích của ký ức.
Cho đến một ngày.
Một cuộc gọi từ quê nhà.
Đột ngột vang lên.
Phá tan toàn bộ sự bình yên của tôi — chỉ trong khoảnh khắc.
6.
Chín năm trôi qua — nhanh đến mức chỉ như một cái chớp mắt.
Tôi đang ngồi trong văn phòng trên tầng cao nhất của tòa nhà trung tâm, chủ trì một cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia.
Ngoài lớp kính sát trần là những tòa nhà chọc trời san sát, dòng xe bên dưới cuộn chảy như mạch máu của thành phố.
Tôi khoác bộ suit Armani gọn gàng, mái tóc được chải chuốt hoàn hảo.
Dùng thứ tiếng Anh trôi chảy, tôi đang cùng các trader ở London bàn về chiến lược đầu tư cho quý tới.
Tự tin. Điềm tĩnh. Nắm quyền kiểm soát.
Đó chính là tôi của hiện tại — Hứa Tri Hạ.
Giữa giờ giải lao, điện thoại cá nhân khẽ rung.
Một số lạ từ trong nước.
Tôi định tắt đi ngay.
Những năm qua, không ít “họ hàng” bằng mọi cách dò được liên lạc của tôi — mục đích chẳng ngoài việc tìm chút lợi lộc.
Nhưng tôi nhìn chằm chằm dãy số ấy.
Như bị một thế lực vô hình dẫn dắt, tôi bấm nghe.
“Alo?”
Giọng tôi lạnh nhạt.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi một âm thanh vừa quen vừa xa vang lên.
“…Có… có phải Tri Hạ không?”
Tim tôi đột ngột co thắt.
Dòng máu như đông cứng lại.
Giọng nói này…
Dù hóa thành tro, tôi cũng nhận ra.
Lưu Ngọc Lan.
Mẹ tôi.
Chín năm.
Suốt chín năm trời, tôi chưa từng liên lạc với bà.
Tôi thay toàn bộ số điện thoại, cắt đứt mọi kết nối với quá khứ.
Tôi cứ ngỡ mình đã xây được một bức tường kiên cố quanh trái tim.
Thế nhưng ngay khi giọng nói ấy vang lên — bức tường vẫn nứt ra một khe nhỏ.
Ân oán, hận thù, đau đớn ngoài kia lập tức tràn vào.
Tay tôi bắt đầu run không kiểm soát.
“Có chuyện gì không?”
Tôi cố giữ giọng thật ổn định.
Ở đầu dây bên kia, Lưu Ngọc Lan nghe có vẻ vô cùng kích động, thậm chí còn mang theo thứ cảm giác hớn hở như đang báo công.
“Con gái! Mẹ báo tin vui cho con đây!”
“Công ty của cậu con… lên sàn rồi!”
“Ngay hôm qua! Đã gõ chuông niêm yết! Lên cả bản tin thời sự!”
Từng lời của bà như những mũi kim châm thẳng vào tai tôi.
Cậu.
Lưu Ngọc Thành.
Kẻ đã hủy hoại quỹ đạo đời tôi.
“Giờ cậu con ghê gớm lắm, thành ông chủ lớn rồi!”
“Công ty niêm yết, riêng số cổ phần của cậu đã được chia tới 160 triệu tệ!”
Giọng bà cao vút vì phấn khích, gần như chói tai.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Một trăm sáu mươi triệu.
Một con số khổng lồ.
Có phải được bẩy lên từ 3,8 triệu tệ của tôi không?
Có phải được lát bằng giấc mơ và tương lai của tôi không?
“Tri Hạ, con còn nghe không?”
Không thấy tôi đáp, bà sốt ruột hỏi.
“Cậu con không quên con đâu!”
“Ông ấy nói công ty có được ngày hôm nay, năm xưa con cũng góp phần!”
“Ông ấy nhớ cái tình của con, nên đặc biệt giữ lại cho con 10% cổ phần!”
“Mười phần trăm của 160 triệu — tận 16 triệu tệ đó!”
“Con gái, con phát tài rồi!”
Mười sáu triệu.
Trong mắt bà, đó là món tiền từ trên trời rơi xuống.
Bà tưởng tôi sẽ cảm động đến bật khóc.
Tưởng tôi vẫn là Hứa Tri Hạ của chín năm trước — người mặc họ tùy ý sắp đặt, hy sinh.
Tôi nhắm mắt, hít sâu.
Buổi chiều oi bức năm ấy hiện về rõ mồn một.
Gương mặt lạnh lùng khi bà giật lấy thẻ ngân hàng.
Nụ cười nịnh nọt của Lưu Ngọc Thành.
Cái cúi đầu cùng tiếng thở dài hèn yếu của Hứa Kiến Nghiệp.
Từng cảnh, từng cảnh lướt qua trước mắt.
Và cả tôi —
Cô gái bị rút cạn mọi hy vọng, ngồi lặng bên bàn học nhìn trời tối dần.
Cô gái sống trong tầng hầm nơi đất khách, mỗi ngày làm mười sáu tiếng.
Cô gái bị cô lập, bị cướp công, một mình giữa đêm mài giũa từng chiếc nanh vuốt.
Những tháng ngày như bị thiêu đốt.
Những giọt máu và nước mắt không ai hay.
Dựa vào đâu họ nghĩ rằng — chỉ với 16 triệu tệ — là có thể xóa sạch tất cả?
Tôi mở mắt.
Đáy mắt lạnh như băng.
Cầm điện thoại lên, tôi chậm rãi nói, giọng bình tĩnh đến đáng sợ:
“Mẹ.”
Ở đầu dây, Lưu Ngọc Lan vội vàng đáp lại, âm thanh đầy mong chờ.
“Con không cần.”
Ba chữ.
Rõ ràng. Dứt khoát. Không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Hơi thở hưng phấn của bà… đột ngột dừng lại.
Cả thế giới như bị nhấn nút tắt tiếng.
Tôi gần như có thể tưởng tượng ra vẻ mặt sững sờ, kinh ngạc, không thể tin nổi của bà lúc này.
Bà luôn nghĩ mình nắm quyền kiểm soát.
Bà không hề biết —
Từ khoảnh khắc tôi quay lưng rời đi chín năm trước…
Luật chơi này — đã do tôi định đoạt.