Thiên Phú Vạch Trần

Chương 4



14

Một tên nội gián to khỏe, lúc bị đặc cảnh khống chế thì vùng vẫy dữ dội, trong lúc giằng co đã húc ngã tôi.

Mái tóc vốn được giấu trong mũ bị bung ra tung tóe.

“Là con gái…”

Tôi nghe có người thì thầm.

Cục trưởng Vu cũng toát cả mồ hôi.

Tôi thấy lông mày ông ta nhíu chặt lại.

Tôi lập tức đứng dậy, dứt khoát tháo luôn thiết bị đổi giọng, dùng giọng thật của mình tiếp tục chỉ đích danh từng kẻ phạm tội.

Lần rà soát cuối cùng này kết thúc, cả hội trường bùng nổ trong tiếng vỗ tay như sấm.

Nhờ truy ra được những kẻ nội gián trong lực lượng cảnh sát và đám cảnh sát bảo kê cho bọn buôn ma túy, phía cảnh sát nhanh chóng lấy được toàn bộ thông tin và hành động của chúng.

Chỉ trong thời gian ngắn, toàn bộ các tổ chức buôn bán ma túy trong tỉnh bị đánh sập, tận diệt từ gốc.

Vì thế, Cục trưởng Vu đã trao cho tôi huân chương danh dự đặc biệt.

Tất nhiên, là trao riêng trong bí mật.

Vẫn là để đảm bảo an toàn cho tôi.

Nhưng vào thời điểm đó, tôi đã không còn quan tâm là công khai hay kín đáo nữa.

Dù không có tiếng vỗ tay, không có buổi lễ tuyên dương, tôi vẫn sẵn lòng dấn thân không hối tiếc.

Tôi dần hiểu ra câu ba từng nói: “Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng cao.”

Và tôi cũng hiểu thêm: với năng lực này, tôi còn có thể cống hiến nhiều hơn nữa cho đất nước.

“Không để em làm không công đâu, từ giờ em là chuyên gia cố vấn đặc biệt của Sở Công an tỉnh rồi.”
 Cục trưởng Vu mỉm cười khi đưa huân chương cho tôi.

“Chuyên gia này có ích gì không ạ?”

“Mỗi tháng có phụ cấp đặc biệt kha khá, hơn nữa còn có biên chế.”

Tuyệt vời ông mặt trời!

Tôi dù mừng phát điên trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn hơi ngại ngùng.

Cứ cảm thấy bản thân chưa đủ tư cách nhận vinh dự này.

“Chống ma túy là việc lợi dân lợi nước, công lao không chỉ hiện tại mà còn cả đời sau. Em có biết mỗi năm chúng ta mất bao nhiêu cảnh sát trong cuộc chiến chống ma túy không?”

Tôi khẽ gật đầu.

Cục trưởng Vu vỗ vai tôi, nói tiếp: “May mà có người như em. Nhờ em lọc một lượt, chúng tôi tránh được không biết bao nhiêu máu đổ và hi sinh.”

15

Cục trưởng Vu nói sẽ cho tôi nghỉ phép một tháng, còn đặc biệt cử xe đưa tôi về tận nhà.

Với danh nghĩa chuyên gia đặc biệt, còn có người mở cửa xe cho tôi nữa.

Khoảnh khắc bước xuống xe, tôi cảm nhận được thế nào là “khí thế bức người”.

Nhưng vừa xuống xe là tôi lại trở thành cô gái nhỏ, hí hửng chạy vào nhà.

Tôi muốn ôm ông bố trung niên sống ảo suốt mấy tháng tôi xa nhà.

Vừa bước vào cửa, tôi sững lại.

Nhà cửa bừa bộn, vỏ chai bia lăn lóc đầy đất.

Ba tôi dựa vào sofa, ngồi bệt xuống đất, mắt đỏ hoe, tay giơ chai bia uống ngụm lớn.

“Ba ơi, ba sao thế?” Tôi hốt hoảng chạy đến.

“Con gái, con về rồi à?” Ông quay đầu nhìn tôi, nghẹn ngào, “Ba thất tình rồi… Yêu đương thật sự khiến người ta khổ sở… Ba nghiêm túc là thế, vậy mà cô ấy nói chỉ chơi đùa thôi.”

Ba tôi vừa khóc vừa kể cho tôi nghe chuyện tình cảm gần đây của ông với một người phụ nữ.

Tôi ngồi xuống đất, nhẹ nhàng kéo ông dựa vào vai mình, vỗ lưng an ủi, giống như ông từng dỗ tôi ngày nhỏ.

Ông ôm chai bia, khóc nức nở, đau lòng đến mức run người.

Thế nhưng tôi vẫn không nhịn được cười, vừa cười ha hả vừa an ủi ông bố trung niên thất tình sống ảo của mình.

“Đàn ông là phải trưởng thành trong bão giông.”

“Tình đầu thì chưa gọi là yêu đâu.”

“Yêu đương cũng cần tích lũy kinh nghiệm.”

“Ba phải mau chóng hồi phục! Ba mà khoẻ lên, con mua luôn cho ba một căn nhà to!”

16

Tôi ở nhà bầu bạn với ba hơn nửa tháng, ông mới dần thoát khỏi nỗi buồn thất tình.

Thời gian này tôi vẫn rất nổi trên mạng xã hội.

Tôi là ai chứ?

Bậc thầy bóc phốt, khắc tinh của cặn bã, tử thần của tội phạm – Hoa Nhụy Nhụy.

Nhưng trên mạng, tôi chỉ dám đăng mấy chuyện liên quan đến showbiz.

Tôi vẫn có lòng hư vinh, chuyện phá án bắt tội phạm lớn như thế không được nói ra, trong lòng thấy u uất cực kỳ.

Nhưng sau đêm đó, tôi học được cách sống khiêm tốn, biết cúi đầu làm người.

Đi ngang một con hẻm nhỏ, bất ngờ có kẻ từ phía sau dí súng vào đầu tôi:

“Hoa Nhụy Nhụy, hôm nay là ngày chết của mày! Muốn trách thì trách cái miệng mày không biết giữ mồm giữ miệng!”

Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Tôi không biết hắn là ai.

Fan của một idol nào đó? Hay tội phạm biết được thân phận thật của tôi?

Chắc tôi cũng chẳng còn cơ hội biết nữa rồi.

Khoảng thời gian qua, đúng là tôi vì dân trừ hại, trừng ác dương thiện, nhưng cũng đụng chạm không ít lợi ích của kẻ khác.

Có người hận tôi đến tận xương tủy, bỏ tiền thuê người giết tôi cũng chẳng lạ.

Tội nghiệp tôi, Hoa Nhụy Nhụy, nhan sắc trời ban, chẳng thể tự chối bỏ, ai ngờ lại chết trẻ thế này.

Ngay khi tôi tưởng mình sẽ chết tại chỗ thì — Tần Hữu Tuấn bất ngờ xuất hiện, lao đến húc ngã kẻ kia.

Hai người ngã xuống rồi cùng lúc nổ súng.

Tần Hữu Tuấn còn cố tình chắn trước mặt tôi lúc bóp cò.

Tên kia đổ gục, Tần Hữu Tuấn cũng trúng đạn.

Anh ta ôm vai trái, máu chảy không ngừng.

“Anh bị thương rồi!” Tôi lao đến đỡ anh ta ngồi dậy.

Mặt anh tái nhợt, môi không còn chút huyết sắc, mồ hôi to như hạt đậu rịn ra từ trán.

“Không sao… chỉ là vết thương nhỏ… Bị thương vì bảo vệ người dân, là vinh quang của một cảnh sát…” Anh nghiến răng chịu đau, cố tỏ ra không sao.

Lúc này còn cố tỏ vẻ cứng cỏi làm gì chứ!

Nhịp thở của anh ngày càng gấp, dường như muốn nói gì đó với tôi.

Tôi vội ghé tai lại gần môi anh.

“Hoa Hoa, anh muốn… muốn…”

“Không được đâu… hôm nay không tiện…” Tôi ngượng quá quay mặt đi, khẽ nói.

“Anh muốn… xe cứu thương.”

Nói xong thì anh ngất lịm.

                                                                                                                                                                        

17

Khi Tần Hữu Tuấn tỉnh lại, tôi đang gọt táo ngồi cạnh giường bệnh.

“Hoa Hoa…”

“Ái chà, anh tỉnh rồi à! Đừng cử động lung tung, bác sĩ bảo vết thương này phải nghỉ ngơi một thời gian đấy.”

“Hoa Hoa, anh muốn…”

“Xe cấp cứu hả? Lúc nãy anh có rồi còn gì.”

“Không, không phải… Anh muốn em làm bạn gái của anh.”

Tôi nhẹ nhàng nhét miếng táo vào miệng anh ấy, chậm rãi nói:
 “Anh cắn một miếng, thì em là bạn gái anh.”

“Đơn giản vậy thôi à?”

“Ừ, đơn giản thế đấy.”

Ai mà từ chối nổi một chàng trai đẹp trai dám xả thân cứu mình chứ?

Ngay lúc tôi định ghé sát lại anh để tình tứ một chút, một bàn tay to bất ngờ đặt lên vai tôi.

Là Cục trưởng Vu.

Có vẻ ông vừa nghe tin tôi bị ám sát nên lập tức chạy tới.

Ai ngờ chỉ hỏi thăm vài câu, nắm được tình hình sơ bộ xong, ông liền định “đập tan uyên ương”.

“Tiểu Hoa, theo tôi đi. Có nhiệm vụ mới cho cô.” Ông vỗ nhẹ vai tôi, rồi quay sang nói với Tần Hữu Tuấn:
 “Tiểu Tần, yên tâm. Tôi đã tăng cường bảo vệ. Hoa Nhụy Nhụy ở chỗ tôi, rất an toàn.”

Cụ thể nhiệm vụ là gì thì ông chưa nói.

Phải đến khi lên xe, tôi mới hỏi:
 “Lại có nhiệm vụ à lần này là gì thế?”

“Cũng gần giống lần trước.”

“Giống? Chẳng phải lần trước đã quét sạch nội gián và cảnh sát biến chất rồi sao?”

Tôi còn tưởng mình để sót chuyện gì.

“Lần trước là cảnh sát hình sự. Lần này còn có cảnh sát thường và trợ lý cảnh sát nữa. Em phải lọc hết.”

“Cả tỉnh ta có bao nhiêu cảnh sát đang làm việc vậy?”

“Cỡ hai trăm ngàn.”

Trời đất, hai trăm ngàn? Nhìn mặt thôi cũng đủ để tôi phát ói rồi.

Dù chia từng đợt 3.000 người như lần trước, ít nhất cũng mất hai, ba tháng mới làm xong.

Nhưng việc đã đến tay, tôi không thể chối từ.

Dù sao tôi cũng nhận lương từ nhà nước rồi.

Bây giờ tôi là chuyên gia được Sở Công an tỉnh đặc biệt mời cơ mà.

À, giữ khiêm tốn, giữ khiêm tốn.

18

Sau một đợt hành động gấp rút, tôi lại có chút rảnh rỗi.

Khoảng thời gian không đi “vạch mặt” showbiz, tài khoản mạng xã hội của tôi chỉ cập nhật vài vlog lặt vặt.

Nhưng vì có nhiều fan, lượt xem và thu nhập vẫn không tệ.

Tôi tính toán sơ sơ, tiền cũng đủ rồi, liền quay về thành phố mua hai căn biệt thự, một căn tặng cho ba tôi.

“Cái này, cái này… làm sao mà ba dám nhận…”

Tôi đưa chìa khóa nhà cho ông, mà ông vẫn xấu hổ gãi đầu.

“Con là con gái của ba, có gì đâu mà không dám nhận. Vài hôm nữa con sẽ mua cho ba một chiếc xe xịn, ba đi thi bằng lái trước đi.”

“Bao năm nay, ba cũng chẳng tặng được con món gì giá trị…” Ông vẫn hơi ngại, nhưng rồi ánh mắt kiên định nói,
 “Đúng rồi! Chuyện này không liên quan đến tiền bạc! Đây chính là sự gắn bó thanh xuân giữa hai cha con ta!”

“Ba à, đừng sống ảo nữa, nghiêm túc tìm bạn gái đi.” Tôi vỗ vai ông.

Ba lớn rồi không thể cứ quanh quẩn bên con gái mãi.

Người làm cha rồi cũng nên có gia đình, sống cuộc sống riêng của mình.

Nên tôi luôn cổ vũ ông yêu đương, bắt đầu một hành trình mới.

Còn tôi giờ cũng độc lập rồi, cũng nên yêu đương.

Thời gian lặng lẽ trôi, thoắt cái đã hai năm.

Trong đám cưới của ba, tôi nước mắt rưng rưng, nắm tay ông trao cho cô dâu, dặn dò cô ấy nhất định phải chăm sóc ba tôi thật tốt.

Tôi đã kiểm tra cô ấy từ trước, không có phốt gì, lại còn cùng gu mê anime, vô cùng xứng đôi.

Thêm hai năm nữa trôi qua, tình cảm giữa tôi và Tần Hữu Tuấn cũng đơm hoa kết trái.

Chúng tôi có một cô con gái.

Có lần trêu con bé: “Con muốn mang họ mẹ hay họ ba?”

Ai ngờ con bé nhất quyết đòi mang họ tôi – họ Hoa – chứ không chịu theo họ Tần của ba nó.

Không cho mang họ Hoa là khóc toáng lên.

Bất đắc dĩ, cuối cùng đành đổi tên con từ “Tần Nhược Nhược” thành “Hoa Nhược Nhược”.

Hôm đó nắng đẹp, tôi và Nhược Nhược đang chơi đùa trên bãi cỏ.

Xe của Cục trưởng Vu từ từ dừng trước biệt thự của tôi, ông hạ cửa kính xe xuống, nở nụ cười rạng rỡ vẫy tay.

“Đi nào, Hoa Nhụy Nhụy!”

“Lại đi đâu thế ạ?”

“Lên xe, vì nước mà ra tay!”

“Dạ rồi!”

Quốc gia cần, tôi luôn sẵn sàng!

                                                                                                                                                                                    

-Hết-

Chương trước
Loading...