Ly Hôn Là Khởi Đầu Của Tôi

Chương cuối



11.         

Nửa năm sau, tôi đã hoàn toàn đứng vững ở Thượng Hải.

Doanh thu của đội tăng gấp ba, còn tôi nhận được danh hiệu Nhân viên xuất sắc, kèm khoản thưởng 100.000 tệ.

Tối hôm đó, tôi mời cả đội đi ăn.

“Chị Lâm, tụi em kính chị một ly — cảm ơn chị đã dẫn dắt bọn em tạo nên thành tích như vậy.”

“Phải là tôi cảm ơn mọi người mới đúng.” Tôi nâng ly. “Không có các bạn, một mình tôi không làm nổi.”

“Chị Lâm khiêm tốn quá rồi.”

“Không phải khiêm tốn — là thật lòng.” Tôi mỉm cười. “Chúng ta là một đội, cùng cố gắng, cùng trưởng thành.”

Đột nhiên, một cô bé trong nhóm tò mò hỏi:

“Chị Lâm… em nghe nói chị đã ly hôn?”

Mọi ánh mắt đều hướng về phía tôi.

Tôi khựng lại một giây, rồi bật cười.

“Ừ, ly hôn rồi.”

“Vậy giờ chị có bạn trai chưa?”

“Chưa.”

“Sao vậy? Người giỏi như chị chắc nhiều người theo đuổi lắm mà?”

“Cũng có.” Tôi thản nhiên nói. “Nhưng tôi không muốn yêu đương nữa.”

“Tại sao?”

Tôi nghĩ một chút.

“Vì tôi đang có những việc quan trọng hơn.”

“Việc gì vậy?”

“Làm việc, kiếm tiền, nuôi con, ở bên mẹ.” Tôi nói. “So với những điều đó — yêu đương không còn quan trọng.”

Mọi người bật cười.

“Chị Lâm ngầu thật đấy.”

“Thế à?”

“Thật! Tụi em đều rất ngưỡng mộ chị.”

Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra — hóa ra mình đã trở thành kiểu người mà người khác gọi là “ngầu”.

Không phải vì tôi có bao nhiêu tiền hay chức vị cao đến đâu.

Mà vì tôi sống độc lập, tự tin, và đủ bản lĩnh để dựa vào chính mình.

Cảm giác đó…

Thật tuyệt.

Về đến nhà, mẹ đã dỗ con ngủ.

“Hôm nay vui không con?”

“Vui lắm.”

“Vậy là tốt rồi.” Mẹ nói rồi chợt nhớ ra. “À, hôm nay Tiểu Hạo gọi điện.”

“Anh ta nói gì?”

“Nói muốn tới Thượng Hải thăm con.”

“Vậy thì cứ để anh ta tới.”

“Tiểu Vũ… con thật sự không còn nhớ nó sao?”

Tôi suy nghĩ một chút.

“Không.”

“Thật à?”

“Thật.” Tôi nói khẽ. “Mẹ à, có những người… không đáng để nhớ.”

Mẹ thở dài.

“Được rồi, mẹ hiểu.”

Cuối tuần, Trương Hạo tới.

Anh ta mang theo rất nhiều quà và đồ chơi con thích.

“Con đâu rồi?”

“Trong phòng.”

“Anh vào thăm được không?”

“Được.”

Anh ta bước vào, tôi ngồi lại phòng khách.

Từ trong phòng vang ra giọng con đầy phấn khích.

“Bố! Bố tới thăm con!”

“Bảo bối, nhớ bố không?”

“Nhớ ạ!”

Nửa tiếng sau, Trương Hạo bước ra.

Anh ta ngồi đối diện tôi.

“Lâm Vũ… em sống ổn chứ?”

“Rất ổn.”

“Anh nghe nói em làm rất tốt ở Thượng Hải — lương năm 400.000 tệ?”

“Ừ.”

“Giỏi thật…” Anh ta cười nhạt. “Lâm Vũ, em biết không — giờ anh rất hối hận.”

“Hối hận điều gì?”

“Hối hận vì đã không tin em… hối hận vì đã mất em.”

Tôi nhìn anh ta, lòng phẳng lặng như mặt hồ.

“Anh tới tìm tôi… chỉ để nói điều này?”

“Anh muốn hỏi — chúng ta thật sự không còn cơ hội sao?”

“Không còn.”

“Tại sao?”

Tôi nghĩ một giây, rồi nói rất bình thản:

“Vì tôi không còn yêu anh nữa.”

Trương Hạo chết lặng.

“Em nói gì cơ?”

“Tôi nói — tôi không yêu anh nữa.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Yêu một người cần có niềm tin, sự tôn trọng, và thấu hiểu. Nhưng những điều đó… anh chưa từng cho tôi.”

“Anh biết mình sai…”

“Sai là sai.” Tôi ngắt lời. “Không phải mọi lỗi lầm đều có cơ hội sửa chữa.”

“Lâm Vũ…”

“Anh về đi.” Tôi đứng dậy. “Sau này muốn thăm con thì báo trước. Còn chuyện khác — chúng ta không cần nói nữa.”

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy không cam lòng.

“Lâm Vũ… em thật sự nhẫn tâm vậy sao?”

“Nhẫn tâm?” Tôi bật cười lạnh. “Lúc anh hủy bảo hiểm của tôi, chuyển tiền của tôi, ép tôi ra đi tay trắng — khi đó anh có thấy mình nhẫn tâm không?”

Anh ta câm lặng.

“Trương Hạo, mỗi người hãy sống tốt cuộc đời của mình đi.” Tôi nói nhẹ nhàng. “Anh sống phần anh, tôi sống phần tôi — đừng làm phiền nhau nữa.”

Anh ta đứng lên, nhìn tôi lần cuối rồi rời đi.

Cánh cửa khép lại.

Tôi thở ra một hơi dài.

Cuối cùng…

Mọi thứ đã thực sự kết thúc.

Đêm đó, tôi đứng ngoài ban công, nhìn thành phố Thượng Hải rực rỡ ánh đèn.

Xe cộ tấp nập.

Đèn neon lấp lánh.

Một thành phố đầy cơ hội — và cũng đầy hy vọng.

Còn tôi…

Cuối cùng đã tìm được vị trí của mình trong thế giới này.

Không còn là vợ của ai.

Không còn là con dâu của ai.

Chỉ là chính tôi.

Lâm Vũ, 28 tuổi.

Giám đốc Marketing.

Lương năm 400.000 tệ.

Có nhà, có xe, có con, có mẹ.

Độc lập.

Tự tin.

Vững vàng.

Đó chính là tôi.

Một phiên bản hoàn toàn mới.

Một người phụ nữ… không cần dựa vào bất kỳ ai.

12.

Một năm sau.

Tôi đứng trên sân khấu tiệc tất niên của công ty, trong tay là chiếc cúp “Nhân viên xuất sắc của năm”.

Ông chủ đứng trên bục phát biểu:

“Lâm Vũ là niềm tự hào của công ty chúng ta. Chỉ trong một năm, cô ấy đã đưa chi nhánh Thượng Hải vươn lên vị trí số một toàn quốc. Mọi người hãy dành cho cô ấy một tràng pháo tay thật lớn!”

Cả khán phòng vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Tôi đứng trên sân khấu, nhìn xuống những gương mặt quen thuộc phía dưới, lòng đầy biết ơn.

“Cảm ơn sếp, cảm ơn mọi người.” Tôi nói. “Năm vừa rồi, tôi đã trải qua rất nhiều chuyện, cũng trưởng thành rất nhiều. Từ một nhân viên hành chính bình thường đến vị trí Giám đốc Marketing hôm nay, tôi chỉ mất chưa đầy ba năm.”

“Có người hỏi tôi, làm sao chị làm được?”

Tôi mỉm cười.

“Tôi không có bí quyết gì cả. Tôi chỉ cố gắng hơn người khác một chút, liều lĩnh hơn một chút, và không bao giờ chịu thua.”

“Bởi vì tôi hiểu, trên đời này không ai có thể mãi mãi đứng sau lưng bạn. Người duy nhất bạn có thể dựa vào — là chính mình.”

“Vậy nên tôi chọn cách khiến bản thân mạnh mẽ. Mạnh đến mức… không cần dựa vào bất kỳ ai.”

Tiếng vỗ tay lại vang lên.

Tôi hít sâu một hơi.

“Cuối cùng, tôi muốn nói với tất cả những người phụ nữ ở đây một câu.”

“Đừng gửi gắm hạnh phúc của mình vào bất kỳ ai. Vì hạnh phúc thật sự… là do chính bạn tạo ra.”

“Cảm ơn mọi người.”

Tôi bước xuống sân khấu.

Đồng nghiệp vây quanh chúc mừng.

“Chị Lâm, chị đỉnh thật đó!”

“Chị Lâm là thần tượng của em!”

Tôi mỉm cười cảm ơn từng người.

Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhớ lại hơn một năm trước.

Khi đó, tôi vẫn là người phụ nữ bị nghi ngờ phản bội, bị hủy bảo hiểm, bị chuyển sạch tiền tiết kiệm, bị ép ra đi tay trắng.

Còn bây giờ?

Tôi là Nhân viên xuất sắc của năm.

Lương năm 500.000 tệ — công ty lại tăng thêm cho tôi.

Có nhà, có xe, có một đội ngũ xuất sắc đứng phía sau.

Tất cả những điều này…

Là tôi từng bước một giành lấy.

Không ai ban phát. Không ai cứu rỗi.

Chỉ có tôi.

Tiệc tất niên kết thúc, tôi về nhà.

Mẹ và con đã ngủ.

Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn tấm ảnh gia đình treo trên tường.

Trong ảnh chỉ có ba người.

Tôi.

Mẹ.

Con.

Không có Trương Hạo.

Tôi cầm điện thoại, mở WeChat của anh ta.

Bài đăng gần nhất là một bức ảnh.

Anh ta ngồi trong quán cà phê cùng một người phụ nữ, cười rất vui.

Bên dưới có người bình luận: “Chúc hai người hạnh phúc.”

Tôi nhìn tấm ảnh ấy.

Lòng không gợn sóng.

Phải rồi.

Anh ta cũng đã có cuộc sống mới.

Rất tốt.

Mỗi người yên ổn với lựa chọn của mình, không làm phiền nhau.

Đó chính là cái kết tốt nhất.

Tôi đặt điện thoại xuống, bước ra ban công.

Thượng Hải về đêm vẫn rực rỡ.

Sóng trên sông Hoàng Phố lấp lánh ánh đèn.

Tôi hít sâu một hơi.

Ở đây có sự nghiệp của tôi.

Có ước mơ của tôi.

Có tương lai của tôi.

Còn người đàn ông từng làm tôi tổn thương, cuộc hôn nhân từng khiến tôi đau đớn — đã trở thành quá khứ rất xa.

Tôi không hận.

Cũng không biết ơn.

Tôi chỉ là… buông xuống.

Buông xuống hoàn toàn.

Bởi tôi biết, đời còn dài lắm.

Không đáng lãng phí thời gian cho một người không xứng đáng.

Tôi còn quá nhiều việc phải làm.

Làm việc.

Kiếm tiền.

Nuôi con.

Ở bên mẹ.

Sống thật tốt mỗi ngày.

Vậy là đủ.

Thật sự… đủ rồi.

Điện thoại bỗng reo.

Một số lạ.

Tôi bắt máy.

“Xin hỏi có phải cô Lâm Vũ không?”

“Vâng, tôi nghe.”

“Chúng tôi là công ty săn đầu người XX. Hiện có một vị trí lương năm 800.000 tệ, muốn mời cô trao đổi…”

Tôi nghe giọng nói trong điện thoại, khóe môi khẽ cong lên.

Phải rồi.

Cuộc đời còn vô hạn khả năng.

Và tôi…

Mới chỉ bắt đầu thôi.

-Hết-

Chương trước
Loading...