Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Lấy Lại Tất Cả Những Gì Thuộc Về Tôi
Chương 5
9.
Hai ngày sau.
Jessica đặt trước mặt tôi một bản báo cáo điều tra dày cộp.
Trên bìa chỉ có ba chữ:
Ngọc Thành Thực Nghiệp.
Tôi lật sang trang đầu.
Ngay từ dòng đầu tiên, ánh mắt tôi đã lạnh dần.
Jessica và đội của cô ấy làm việc cực kỳ chuyên nghiệp.
Mức độ chi tiết của bản báo cáo… thậm chí vượt xa tưởng tượng của tôi.
Lớp vỏ ngoài của Ngọc Thành gần như bị lột sạch.
Vốn đăng ký ban đầu của công ty — 3,8 triệu tệ.
Báo cáo kiểm toán cho thấy số tiền ấy được chuyển từ tài khoản cá nhân của Lưu Ngọc Lan.
Và khoản tiền đó… được nạp vào tài khoản của bà chỉ một ngày sau khi tiền trong thẻ của tôi bị chuyển đi.
Thời gian khớp.
Số tiền khớp.
Một bằng chứng gần như không thể chối cãi.
Tôi tiếp tục đọc.
Trong quá trình phát triển, công ty đầy rẫy những vận hành thiếu chuẩn mực.
Trốn thuế.
Bị phạt vì vi phạm môi trường.
Tranh chấp hợp đồng lao động.
Những “căn bệnh mãn tính” của ngành sản xuất truyền thống — chưa đủ để giết chết một doanh nghiệp.
Nhưng khi ánh mắt tôi chạm tới mục bằng sáng chế công nghệ, đồng tử bỗng co lại.
Lợi thế cạnh tranh cốt lõi của Ngọc Thành là một loại vật liệu composite thân thiện môi trường thế hệ mới.
Độ bền và khả năng chống ăn mòn vượt xa sản phẩm cùng loại.
Chính nhờ công nghệ này, họ vươn lên chỉ trong vài năm, giành hàng loạt đơn đặt hàng từ chính phủ, rồi thuận lợi niêm yết.
Trong bản cáo bạch, người phát minh được ghi là — Lưu Ngọc Thành.
Nhưng phía sau báo cáo là một bản phân tích kỹ thuật chi tiết.
Kết luận chỉ ra rằng cấu trúc phân tử nền tảng của công nghệ này…
Có độ tương đồng tới 90% với mô hình lý thuyết trong một bài luận khoa học tôi từng công bố thời đại học.
Bài luận mà tôi đã đánh đổi vô số đêm trắng để hoàn thành — nhằm xin học bổng du học.
Tôi vẫn nhớ rõ.
Bản thảo gốc… nằm trên bàn học trong phòng ngủ.
Ngày rời đi, tôi không mang theo.
Thì ra là vậy.
Hóa ra là như vậy.
Tôi từng nghĩ họ chỉ lấy tiền của tôi.
Cho đến giây phút này mới hiểu —
Thứ họ đánh cắp… là toàn bộ tương lai của tôi.
Họ không chỉ giật tấm vé đưa tôi đến giấc mơ.
Họ còn tháo dỡ chính con thuyền tôi dựng nên, dùng những mảnh gỗ ấy đóng thành một chiếc du thuyền xa hoa cho bản thân.
Rồi lái nó đi ngang qua đời tôi, phô trương chiến tích.
Thậm chí còn giả nhân giả nghĩa… ném xuống cho tôi một chiếc phao cứu sinh.
Nực cười đến tận cùng.
Trơ trẽn đến tận cùng.
Tay tôi siết chặt tập tài liệu đến mức các khớp ngón trắng bệch.
Máu trong người dường như đang cháy.
Không phải cơn giận.
Mà là một ngọn lửa lạnh hơn cả giận dữ.
Thứ lửa có thể nuốt trọn con người.
Tôi ép mình bình tĩnh.
Tiếp tục lật trang.
Phần cuối là phân tích khách hàng trọng yếu.
Khách hàng lớn nhất của Ngọc Thành là một tập đoàn đa quốc gia mang tên Huy Hoàng Group.
Hơn 60% đơn hàng của họ phụ thuộc vào tập đoàn này.
Một tín hiệu cực kỳ nguy hiểm.
Với doanh nghiệp niêm yết, phụ thuộc khách hàng quá mức đồng nghĩa với khả năng chống rủi ro gần như bằng không.
Chỉ cần khách hàng lớn gặp vấn đề — giá cổ phiếu sẽ lao dốc ngay lập tức.
Còn Huy Hoàng Group…
Nhìn cái tên ấy, tôi bỗng thấy quen.
Tôi mở cơ sở dữ liệu nội bộ của Morningstar, nhập bốn chữ đó.
Kết quả hiện ra.
Huy Hoàng là công ty con mà Morningstar từng dẫn đầu vòng đầu tư ba năm trước.
Chúng tôi — là một trong những cổ đông lớn phía sau.
Khoảnh khắc đó…
Tôi bật cười.
Cười thành tiếng.
Cười đến mức nước mắt trào ra.
Thì ra đây chính là số phận.
Là thiên ý.
Họ tưởng mình đã đứng trên đỉnh đời.
Không hề biết —
Sợi dây cương số phận của họ, ngay từ đầu… đã nằm trong tay tôi.
Tôi nhấc điện thoại, gọi cho Harrison.
“Robert, là tôi — Summer.”
“Summer thân mến, có tin tốt gì cho tôi vậy?”
Giọng ông vang lên đầy sảng khoái.
“Một tin cực kỳ tốt.”
Giọng tôi bình thản, nhưng mang theo sức nặng không thể nghi ngờ.
“Tôi vừa tìm được một cơ hội… có thể giúp chúng ta kiếm hơn 1 tỷ đô tại thị trường châu Á.”
“Ồ? Nói tôi nghe xem.”
Sự hứng thú trong giọng ông lập tức dâng cao.
“Huy Hoàng Group.”
Tôi nói.
“Tôi cho rằng hệ thống chuỗi cung ứng tại thị trường Trung Quốc của họ có khoảng trống tối ưu rất lớn.”
“Nhà cung cấp vật liệu cốt lõi hiện tại — Ngọc Thành Thực Nghiệp — đang bị định giá quá cao, hơn nữa còn tiềm ẩn rủi ro sở hữu trí tuệ.”
“Tôi đề xuất chúng ta thúc đẩy Huy Hoàng thay thế nhà cung cấp.”
“Trong tay tôi… có một phương án tốt hơn.”
“Chi phí giảm 30%, công nghệ ổn định hơn, và quan trọng nhất — sạch.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Harrison đang tính toán.
“Summer… cô biết điều này đồng nghĩa với gì không.”
Giọng ông trầm xuống.
“Điều đó có nghĩa — công ty mang tên Ngọc Thành Thực Nghiệp… sẽ phá sản.”
“Đúng.”
Tôi nhìn bầu trời ngoài cửa kính — mây nhạt, gió êm.
“Tôi biết.”
Tôi dừng lại một nhịp.
Rồi nói tiếp, từng chữ rõ ràng:
“Và đó… chính là điều tôi muốn.”
10.
Đầu dây bên kia, Harrison im lặng tròn mười giây.
Tôi không thúc giục.
Tôi biết ông đang dùng bộ não của một nhà tư bản để tính toán thật nhanh — chi phí bao nhiêu, lợi nhuận thế nào — cho cuộc săn này.
“Summer.”
Cuối cùng ông lên tiếng, giọng mang theo sự phấn khích rất đặc trưng của một kẻ săn mồi đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn.
“Tôi thích kế hoạch này.”
“Nó hoang dã, đầy sức mạnh… và rất đẹp.”
“Quan trọng hơn — nó kiếm ra tiền.”
“Tôi trao toàn quyền cho cô.”
“Huy động mọi nguồn lực của công ty. Tôi chỉ cần kết quả.”
“Tôi hiểu.”
Tôi cúp máy.
Tảng đá cuối cùng trong lòng cũng rơi xuống.
Chiếc lưới báo thù đã được giăng ra.
Việc tôi cần làm lúc này… chỉ là bình tĩnh chờ con mồi tự bước vào.
Tôi triệu tập đội ngũ nòng cốt.
Những chuyên viên phân tích, luật sư, và chuyên gia đàm phán xuất sắc nhất của Morningstar.
Những lưỡi dao sắc bén — do chính tay tôi mài giũa suốt những năm qua.
Trong phòng họp, bầu không khí căng như dây đàn.
Tôi chiếu toàn bộ hồ sơ Ngọc Thành lên màn hình lớn.
“Mọi người.”
“Mục tiêu của chúng ta — là công ty này.”
Tôi không nhắc nửa lời về thù riêng.
Trong thương trường — chỉ nói chuyện bằng logic.
“Ngọc Thành phụ thuộc quá mức vào một khách hàng duy nhất. Đó là điểm yếu thứ nhất.”
“Công nghệ lõi có dấu hiệu vi phạm sở hữu trí tuệ. Đây là điểm yếu thứ hai — cũng là quả bom chúng ta có thể kích nổ.”
“Ban lãnh đạo mang màu sắc gia đình, thiếu tư duy quản trị rủi ro hiện đại. Điểm yếu thứ ba.”
“Tác chiến chia làm hai bước.”
“Bước một — tìm một nhà cung cấp có thể thay thế hoàn hảo, và nhanh nhất có thể thúc đẩy Huy Hoàng ký hợp đồng mới.”
“Bước hai — ngay khi hợp đồng được ký, lấy lý do xâm phạm sở hữu trí tuệ để khởi kiện Ngọc Thành, đồng thời công bố thông tin ra thị trường.”
“Chúng ta sẽ làm hai việc trong cùng một ngày — rút đơn hàng và phá hủy uy tín của họ.”
“Để khi thị trường mở cửa… giá cổ phiếu của họ rơi thẳng xuống đáy.”
Giọng tôi bình thản.
Nhưng từng chữ đều lạnh như lưỡi dao.
Không ai trong đội tỏ ra kinh ngạc.
Trong mắt họ chỉ có sự tập trung tuyệt đối của những người nhận lệnh.
“Có câu hỏi không?”
“Không.”
Câu trả lời vang lên đồng loạt.
“Rất tốt. Bắt đầu hành động.”
Chỉ một mệnh lệnh — cả đội ngũ vận hành như cỗ máy chiến tranh tinh vi.
Việc tìm nhà cung cấp mới… thuận lợi hơn tôi dự tính.
Chúng tôi nhanh chóng khóa mục tiêu — một công ty vật liệu mới tại Đông Nam Á.
Công nghệ tiên tiến hơn.
Chi phí tối ưu hơn.
Chỉ vì thiếu kênh tiêu thụ ổn định nên vẫn chưa bứt phá.
Với Huy Hoàng — đây gần như là món quà từ trên trời rơi xuống.
Đội đàm phán của chúng tôi chỉ mất 48 giờ để chốt toàn bộ điều khoản hợp tác.
Một bản hợp đồng cung ứng dài hạn trị giá hàng trăm triệu đô được đặt trước mặt tôi.
Chỉ chờ chữ ký.
Cùng lúc đó —
Trong văn phòng tại quê nhà.
Lưu Ngọc Thành và Lưu Ngọc Lan đang rối như tơ vò vì lời từ chối của tôi.
“Con nhãi chết tiệt! Cho nó mặt mũi mà nó không cần!”
Lưu Ngọc Lan tức đến mức đi qua đi lại.
“16 triệu tệ đó! Nó từ chối mà mắt còn không chớp!”
“Nó rốt cuộc muốn gì?!”
Lưu Ngọc Thành ngồi trong ghế tổng giám đốc, mày nhíu chặt.
“Chị à, nó không còn là con bé của chín năm trước nữa.”
“Nó sống tốt ở nước ngoài như vậy — 16 triệu có khi thật sự chẳng đáng là gì với nó.”
“Vậy tính sao? Cứ bỏ qua thế à?”
Giọng Lưu Ngọc Lan đầy bất cam.
“3,8 triệu năm đó vẫn là quả bom đấy!”
“Nhỡ một ngày nó quay về gây chuyện thì sao?”
Lưu Ngọc Thành im lặng.
Không ai hiểu rõ hơn ông — nguồn gốc khoản tiền ấy hoàn toàn không chịu nổi điều tra.
Chưa kể…
Còn bằng sáng chế kia.
Thanh gươm Damocles treo ngay trên đầu.
“Không được.”
Ông bật dậy.
“Đích thân tôi phải đi một chuyến.”
“Tôi không tin máu mủ ruột rà — nó có thể phủ nhận tôi, người cậu này.”
“Tôi mang tiền sang, đưa tận tay nó.”
“Tiện thể nói rõ chuyện năm đó.”
“Nó một thân một mình nơi đất khách cũng chẳng dễ dàng gì — vẫn cần nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa.”
Ông vẫn dùng cái logic tự cho là đúng để suy đoán về tôi.
Trong suy nghĩ của ông, mang tiền đến là một sự ban phát.
Một kiểu tha thứ từ trên cao.
Ông không hề biết —
Con đường ông sắp bước lên… là tuyến một chiều dẫn thẳng xuống địa ngục.
Điện thoại tôi reo.
Jessica gọi.
“Summer, Lưu Ngọc Thành đã đặt vé bay sang đây vào ngày mai.”
“Hạng nhất.”
Tôi bước tới trước cửa kính, nhìn đường chân trời xa tắp.
“Rất tốt.”
“Bảo bộ phận pháp lý chuẩn bị hồ sơ.”
“Thông báo với CEO của Huy Hoàng — sáng mai mười giờ, tôi muốn gặp ông ấy.”
Tôi khẽ nhếch môi.
“Cá… đã cắn câu rồi.”