Không Ai Có Quyền Định Giá Tôi

Chương 1



Một công ty săn đầu người đưa ra mức lương năm 3 triệu tệ để mời tôi về làm việc.

Tôi động lòng, nộp đơn nghỉ ở công ty cũ, mang theo bao kỳ vọng bước vào vị trí mới.

Thế nhưng đến ngày nhận lương tháng đầu tiên, số tiền thực nhận chỉ có 6.500 tệ.

Nhân sự nhìn tôi với ánh mắt khinh miệt, giọng lạnh tanh:

“Muốn lương cao sao? Vậy trước hết cô phải chứng minh mình xứng đáng.”

Tôi lập tức nộp đơn nghỉ việc.

Ngày hôm sau, giá trị thị trường của công ty trực tiếp bốc hơi 250 triệu tệ.

Chủ tịch hội đồng quản trị đích thân đứng chờ trước cửa nhà tôi, sắc mặt tái nhợt:

“Cô Lâm, xin cô quay lại. Bản hợp đồng lương đó… chúng tôi chấp nhận toàn bộ.”

1.

Khi cuộc gọi từ công ty săn đầu người vang lên, tôi đang điều chỉnh một nhóm chuỗi chip chuẩn bị ứng dụng trong lĩnh vực hàng không vũ trụ.

Dòng dữ liệu trên màn hình đổ xuống lặng lẽ như những thác nước vô thanh — lạnh lẽo, chính xác.

“Cô Lâm, lương năm 3 triệu tệ, Công nghệ Sáng Tâm. Cô có muốn cân nhắc không?”

Giọng nói chuyên nghiệp ở đầu dây bên kia giống như một chiếc búa nện thẳng vào mặt hồ vốn tĩnh lặng trong lòng tôi.

Ba triệu tệ.

Con số ấy tựa ngọn lửa nóng rực, trong chớp mắt bao trùm lấy toàn bộ suy nghĩ của tôi.

Tôi nhìn bầu trời xám mờ ngoài cửa sổ, nhìn những ô làm việc lặp lại ngày này qua ngày khác với bầu không khí ngột ngạt — lần đầu tiên cảm thấy khó thở.

Ở đây, tôi nhận mức lương thuộc hàng top của ngành, làm những dự án tiên phong, được người khác kính trọng.

Nhưng trần giới hạn cũng rõ ràng đến mức có thể nhìn thấy.

“Tôi cần thời gian suy nghĩ.” Tôi đáp.

Sau khi cúp máy, lý trí và rung động trong tôi điên cuồng giằng co.

Công nghệ Sáng Tâm là một công ty khởi nghiệp đang nổi như cồn. Chỉ với concept chip AI mang tên “Thiên Xu”, họ đã đủ sức khuấy đảo cả thị trường vốn.

Nhưng khởi nghiệp luôn đồng nghĩa với việc rủi ro và cơ hội song hành.

Cho đến tận đêm khuya, một dãy số quen thuộc sáng lên trên màn hình.

Cố Hoài.

Đàn anh thời đại học của tôi.

Bạn trai cũ của tôi.

Đồng thời cũng là nhà sáng lập kiêm CTO của Công nghệ Sáng Tâm.

“Nhã Nhã, là anh.”

Giọng anh truyền qua sóng điện, mang theo vẻ mệt mỏi, nhưng sự chân thành thì không thể che giấu.

“Bên săn đầu người đã liên hệ với em rồi à?”

“Ừ.”

Anh im lặng vài giây rồi bắt đầu nói về bản kế hoạch của mình.

“Kiến trúc nền tảng của ‘Thiên Xu’ đang mắc kẹt ở điểm nghẽn, đã đình trệ gần nửa năm. Anh nghĩ đi nghĩ lại… trên thế giới này, người có thể giải quyết nó chỉ có em.”

“Nhã Nhã, em còn nhớ không? Khi còn đi học, chúng ta từng mơ sẽ tạo ra một con chip thực sự thuộc về mình — một con chip có thể định nghĩa cả một thời đại.”

Ước mơ chung của chúng tôi.

Năm chữ ấy giống như chiếc chìa khóa han gỉ, mở toang cánh cửa ký ức đã phủ bụi từ lâu.

Những đêm trắng trong phòng thí nghiệm.

Những lần tranh luận đến khản giọng bên bản thảo.

Những tưởng tượng rực sáng về tương lai.

Chỉ vài câu ngắn ngủi, anh đã đánh trúng nơi mềm yếu nhất trong lòng tôi.

Phòng tuyến của tôi bắt đầu lung lay từ khoảnh khắc đó.

Ngày hôm sau, tôi nộp đơn xin nghỉ việc.

Lãnh đạo thở dài đầy tiếc nuối. Ông luôn xem tôi như cánh tay phải, đã trao cho tôi mọi thứ trong khả năng.

“Lâm Nhã, em nghĩ kỹ chưa? Nước ở các công ty khởi nghiệp… rất sâu.”

“Tôi muốn thử một lần.”

Tôi rời khỏi nơi đã gắn bó suốt sáu năm, mặc cho ánh mắt khó hiểu của đồng nghiệp dõi theo.

Họ không thể hiểu vì sao tôi lại từ bỏ tất cả để đánh cược vào một tương lai chưa biết.

Ngày tôi chính thức gia nhập Công nghệ Sáng Tâm, chủ tịch Trương Khải Minh đích thân ra tiếp đón.

Một người đàn ông ngoài bốn mươi, trên người phảng phất kiểu khoa trương và nhiệt thành rất đặc trưng của giới đầu tư.

Ông ta nắm chặt tay tôi, thao thao bất tuyệt vẽ nên những viễn cảnh rực rỡ.

“Lâm Nhã, cô chính là trụ cột của chúng tôi! Khi công ty niêm yết, phần thưởng cổ phần dành cho cô chắc chắn sẽ là con số khổng lồ!”

Tôi chỉ mỉm cười lịch sự.

Tôi không quá tin vào những lời hứa.

Tôi chỉ tin vào công nghệ.

Tôi lao đầu vào phòng thí nghiệm, bắt đầu những ngày làm việc không kể sáng đêm.

Tình trạng của “Thiên Xu” còn tệ hơn tôi tưởng — thiết kế kiến trúc nền tảng tồn tại khiếm khuyết logic mang tính căn bản.

Tôi lật đổ toàn bộ phương án cũ, một mình mất hai mươi ngày để tái cấu trúc hoàn toàn nền tảng cho “Thiên Xu”.

Khi luồng dữ liệu đầu tiên chạy thông dưới kiến trúc mới và hiện lên màn hình, cả bộ phận kỹ thuật gần như bùng nổ.

Cố Hoài nhìn tôi, mắt đỏ hoe.

“Nhã Nhã, anh biết mà — chỉ có em làm được!”

Khoảnh khắc ấy, mọi vất vả đều tan biến.

Tôi có cảm giác mình đang tự tay tạo nên một kỳ tích. Ước mơ chung của chúng tôi đang từng bước trở thành hiện thực.

Tôi háo hức chờ đến ngày phát lương đầu tiên.

Bởi đó không chỉ là sự thực hiện của mức lương năm 3 triệu tệ, mà còn là lời khẳng định rõ ràng nhất cho giá trị của tôi.

Rồi ngày đó cũng đến.

Ngày mười lăm, buổi chiều.

Điện thoại rung nhẹ, một tin nhắn ngân hàng bật lên.

【Ngân hàng XX】Tài khoản mang số đuôi XXXX của quý khách lúc 16:32 ngày 15 đã nhận 6.500 tệ.

Sáu nghìn năm trăm tệ.

Tôi nhìn chằm chằm vào dãy số ấy suốt một phút, còn tưởng hệ thống ngân hàng xảy ra lỗi.

Một cảm giác hoang mang khổng lồ siết chặt lấy tôi.

Cầm điện thoại, tôi đi thẳng đến phòng nhân sự.

Giám đốc nhân sự Lưu Ly — một người phụ nữ ăn diện tinh tế, trong ánh mắt lộ rõ vẻ kiêu ngạo — là tâm phúc của chủ tịch Trương Khải Minh.

Tôi gõ cửa.

“Giám đốc Lưu, lương của tôi có phải đã chuyển nhầm không?”

Cô ta nhấc mí mắt, thong thả liếc nhìn tôi, khóe môi cong lên thành một nụ cười như đã đoán trước.

Không vội không vàng, cô ta rút từ ngăn kéo ra một tập tài liệu, đẩy về phía tôi.

“Lâm Nhã, không nhầm đâu.”

“Đây là thỏa thuận bổ sung về tiền lương của cô, phiền cô ký giúp.”

Tôi cúi xuống nhìn.

Trên bản “thỏa thuận bổ sung” ấy chi chít những điều khoản KPI hà khắc đến mức gần như biến thái.

Nào là “sau khi sản phẩm ra mắt, trong vòng một năm phải đạt 30% thị phần”,

“tỷ lệ chip đạt chuẩn phải chạm mốc 99,99% trong vòng nửa năm”.

Từng điều một — đều là nhiệm vụ bất khả thi với điều kiện kỹ thuật hiện tại.

Dòng cuối cùng ghi rõ:

Chỉ khi hoàn thành toàn bộ KPI trên mới được hưởng mức lương năm 3 triệu tệ. Trước đó, lương tháng tạm tính theo tiêu chuẩn thực tập sinh: 6.500 tệ.

Máu trong người tôi lập tức dồn thẳng lên đầu.

Trong đầu “ong” một tiếng, trắng xóa.

Sỉ nhục.

Đây là sự sỉ nhục và lừa dối trắng trợn!

Lưu Ly khoanh tay trước ngực, ung dung thưởng thức biểu cảm của tôi, rồi dùng giọng điệu ban phát mà nói:

“Lâm Nhã, cô là người thông minh. Lương năm 3 triệu tệ đâu phải cứ nằm không cũng có.”

“Công ty cần thấy giá trị của cô. Cô phải chứng minh mình xứng đáng với cái giá đó.”

Tôi cứ tưởng họ mời tôi đến để tạo ra giá trị.

Không ngờ trong mắt họ, tôi chỉ là một công cụ có thể tùy ý thao túng và chà đạp.

Cơn phẫn nộ khổng lồ dâng lên như núi lửa, gần như nuốt chửng toàn bộ lý trí của tôi.

Nhìn gương mặt đầy khinh miệt của Lưu Ly, tôi bỗng bật cười.

Một nụ cười lạnh đến tận xương — thứ chỉ sinh ra sau khi bị thiêu đốt bởi phẫn uất và nhục nhã.

“Giá trị đó — các người không xứng để nhận.”

Tôi nói rành rọt từng chữ, giật phăng thẻ nhân viên trước ngực rồi ném mạnh xuống bàn làm việc của cô ta.

Tấm thẻ nhựa va vào mặt bàn gỗ đỏ, phát ra một âm thanh trầm đục mà dứt khoát.

Tôi không nhìn cô ta thêm lần nào nữa, xoay người rời đi.

Sau lưng vang lên tiếng cười khẩy.

Có lẽ cô ta nghĩ tôi chỉ đang nổi nóng trẻ con, vài hôm nữa sẽ xám mặt quay về cầu xin.

Cô ta nhầm rồi.

Tôi — Lâm Nhã — chưa bao giờ bước lại trên con đường mình đã rời bỏ.

2.

Trở về căn hộ đi thuê, tôi đứng trước cửa sổ nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn. Những dải sáng kéo dài như một dải ngân hà lạnh lẽo.

Tôi không khóc, cũng chẳng phát điên.

Sau cơn phẫn nộ khổng lồ là một sự bình tĩnh đến thấu xương.

Bọn họ nghĩ tôi — Lâm Nhã — chỉ là một lập trình viên cúi đầu gõ code, có thể mặc cho họ tùy ý nhào nặn.

Nhưng họ không biết, một thợ săn đỉnh cao trước khi bước vào khu rừng xa lạ luôn chuẩn bị sẵn đường lui cho mình.

Tôi mở máy chủ cá nhân. Chiếc máy màu đen được mã hóa theo tiêu chuẩn quân sự bắt đầu vận hành trong im lặng.

Trong căn phòng tối, ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt không chút cảm xúc của tôi.

Tôi nhập một chuỗi lệnh phức tạp. Cuối cùng, trên màn hình hiện ra một dòng chữ xanh:

Activate: Nyx’s Lock.

Nyx — nữ thần bóng đêm.

Đó là mật danh của tôi, cũng là cánh cửa quyền hạn tối cao mà tôi để lại trong mọi hệ thống tinh vi do chính tay mình tạo dựng.

Kiến trúc nền tảng của chip “Thiên Xu” là tâm huyết tôi dốc cạn suốt hai mươi ngày.

Nó mạnh đến đâu, tôi hiểu rõ điểm yếu của nó đến đó.

Tôi đã thiết lập một cổng bảo trì cấp thấp — một lớp bảo hiểm chỉ mình tôi có thể kích hoạt.

Và bây giờ, lớp bảo hiểm ấy đến lúc phát huy tác dụng.

Tôi gõ dòng lệnh cuối cùng, thiết lập cho “Thiên Xu” một chế độ “ngủ sâu” sẽ tự động khởi động sau mười hai tiếng — đúng vào thời điểm thị trường chứng khoán mở cửa sáng hôm sau.

Một khi chế độ này được kích hoạt, toàn bộ thiết bị sử dụng chip “Thiên Xu” sẽ rơi vào trạng thái tê liệt không thể đảo ngược.

Nó không phá hủy phần cứng.

Nhưng sẽ biến con chip thành một “cục gạch” đắt tiền.

Trừ khi — chính tay tôi mở khóa.

Hoàn tất mọi thứ, tôi tắt máy tính. Thế giới lại chìm vào bóng tối và tĩnh lặng.

Tôi bước đến bên cửa sổ, rót cho mình một ly vang đỏ.

Chất lỏng đỏ sẫm lay động trong ly, phản chiếu đôi mắt lạnh băng của tôi.

Tạm biệt nhé — giấc mơ đã từng thuộc về tôi.

Nếu các người đã tự tay đập vỡ nó, vậy thì… hãy chôn cùng nó đi.

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng thông báo rung dồn dập từ điện thoại.

Tôi mặc kệ, chậm rãi rời giường, pha cho mình một ly cà phê pour-over.

Hương cà phê đậm lan tỏa khắp căn phòng.

Khi mở máy tính bảng, trang đầu của mục tài chính đã bị nhuộm bởi một màu xanh giảm giá chói mắt.

【Tin chấn động! Chip “Thiên Xu” — sản phẩm chủ lực của Công nghệ Sáng Tâm — lộ lỗ hổng chí mạng, cổ phiếu lao dốc ngay khi mở phiên!】

【Ngôi sao công nghệ sụp đổ? Giá trị thị trường của Công nghệ Sáng Tâm bốc hơi 250 triệu tệ chỉ sau một đêm!】

Trong bản tin, phóng viên đang vây kín trước tòa nhà công ty.

Chủ tịch Trương Khải Minh được dàn vệ sĩ hộ tống, vừa né máy quay vừa hoảng loạn lặp lại:

“Không có gì để trả lời! Miễn bình luận!”

Gương mặt còn hăng hái ngày hôm qua giờ chỉ còn lại vẻ tái mét vì kinh hãi.

Tôi nhấc tách cà phê, nhấp một ngụm.

Vị đắng lan trên đầu lưỡi, theo sau là dư vị thơm nồng — mang theo khoái cảm của sự phản đòn.

Điện thoại vẫn không ngừng reo. Trên màn hình thay phiên hiện lên hai cái tên:

Trương Khải Minh.

Cố Hoài.

Tôi thẳng tay bật chế độ máy bay.

Thế giới lập tức yên tĩnh.

Tôi tiếp tục đọc tin.

Một số chuyên gia kỹ thuật nhận định “lỗ hổng” lần này cực kỳ kỳ lạ, hoàn toàn không giống một cuộc tấn công từ hacker bên ngoài.

Nó giống hơn với một chương trình tự hủy được viết từ chính kiến trúc lõi.

Tất cả thiết bị đã xuất xưởng hoặc đang trong giai đoạn thử nghiệm — từ máy chủ cho đến hệ thống lái thông minh — đều đồng loạt tê liệt lúc 9 giờ 30 sáng.

Không hề có dấu hiệu báo trước.

Cũng không thể khởi động lại.

Một blogger công nghệ nổi tiếng viết ẩn danh:

“Muốn khóa nền tảng một cách chính xác và triệt để đến vậy, chỉ có thể là kiến trúc sư chip đã để lại cửa sau. Đây không còn là sự cố kỹ thuật — mà là một cuộc trả đũa.”

Mũi nhọn dư luận bắt đầu chĩa thẳng về phía tôi.

Không lâu sau, tôi thấy Cố Hoài cập nhật trạng thái trên tài khoản cá nhân.

Không dài dòng — chỉ một câu:

“Lâm Nhã, anh biết là em. Quay về đi, chúng ta nói chuyện.”

Ảnh đại diện của anh vẫn là tấm chụp chung trước thư viện thời đại học.

Trong ảnh, anh cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

Tôi nhìn bức ảnh ấy, rồi nhìn câu chữ kia — chỉ thấy châm biếm đến cực điểm.

Nói chuyện?

Khi tôi bị các người hợp sức lừa gạt, bị HR chỉ thẳng mặt mà sỉ nhục… sao không ai nghĩ đến việc “nói chuyện”?

Giờ tổn thất đã không thể cứu vãn, mới nhớ tới tôi?

Muộn rồi.

Tôi khẽ bật cười, uống cạn ly cà phê.

Luật chơi — từ giờ sẽ do tôi định đoạt.

Chương tiếp
Loading...