Bố Chồng Cho Tôi 800 Triệu Tệ Bắt Ly Hôn — Năm Năm Sau Tôi Khiến Cả Nhà Họ Sụp Đổ

Chương 4



8.

Cùng thời điểm đó — trong nước, thành phố Hải Thành.

Tầng cao nhất trụ sở tập đoàn Cố. Trong văn phòng tổng tài rộng lớn.

Cố Cảnh Châu đứng trước ô cửa kính sát đất, lặng lẽ nhìn xuống thành phố phồn hoa dưới chân.

Trong tay anh là ly whisky, những viên đá va vào thành cốc phát ra âm thanh lanh lảnh.

Năm năm rồi.

Trong năm năm ấy, anh đã mở rộng bản đồ kinh doanh của Cố thị lên hơn gấp đôi.

Anh trở nên lạnh lùng hơn trước. Khó gần hơn trước.

Trên thương trường, ai cũng nói anh là cỗ máy kiếm tiền không có cảm xúc.

Chỉ mình anh biết — mỗi khi đêm sâu tĩnh lặng, trong lòng luôn tồn tại một khoảng trống.

Không lớn.

Nhưng sâu đến mức không thể lấp đầy.

Như một vùng hư vô vĩnh viễn.

Đôi khi anh sẽ nhớ đến một người phụ nữ.

Hứa Niệm.

Người vợ từng ở bên anh suốt ba năm — lặng lẽ đến mức gần như không có cảm giác tồn tại.

Anh thậm chí đã sắp không nhớ rõ gương mặt cô.

Chỉ nhớ rằng cô luôn cúi đầu, giọng nói rất khẽ, trên người thoang thoảng mùi bồ kết dịu nhẹ.

Khoảnh khắc cô ký vào đơn ly hôn hôm đó — bình thản đến lạ.

Và dáng vẻ ung dung khi cầm tấm séc tám trăm triệu… đến giờ vẫn thỉnh thoảng hiện lên trong trí nhớ anh.

Anh từng nghĩ cô sẽ khóc.

Sẽ làm loạn.

Sẽ níu kéo như bao người phụ nữ khác.

Nhưng cô không.

Cô tĩnh lặng như mặt hồ chết… rồi biến mất.

Hoàn toàn bốc hơi khỏi thế giới của anh.

Không phải anh chưa từng tìm.

Năm đầu tiên, anh huy động gần như mọi mối quan hệ.

Kết quả chỉ là — cô như chưa từng tồn tại.

Số điện thoại bị hủy.

Mạng xã hội trống rỗng.

Gia đình cô chỉ nói rằng cô ra nước ngoài học tập… rồi bặt vô âm tín.

Lâu dần, anh cũng thôi.

Có lẽ cô đang sống đâu đó trên thế giới, tiêu số tiền ấy, sống cuộc đời mình mong muốn.

Như vậy cũng tốt.

Anh tự nhủ.

Vốn dĩ anh và cô… chưa từng thuộc về cùng một thế giới.

“Cảnh Châu.”

Cửa văn phòng mở ra.

Một người phụ nữ mặc bộ váy công sở thanh lịch bước vào — Thẩm Duyệt, vị hôn thê của anh.

Cô đi tới, vòng tay ôm anh từ phía sau rất tự nhiên.

“Vẫn đang bận công việc sao?”

Giọng cô mềm mại như nước.

Cố Cảnh Châu quay lại, vẻ xa cách quen thuộc đã trở về trên gương mặt.

“Không.”

Anh đáp nhạt, khéo léo gỡ tay cô ra.

Trong mắt Thẩm Duyệt thoáng qua chút hụt hẫng, nhưng nhanh chóng được che bằng nụ cười hoàn hảo.

“Váy cưới đã gửi tới rồi, anh có muốn đi xem không?”

“Em quyết là được.”

Trong giọng anh không hề có niềm vui của một người sắp kết hôn.

Anh không phản đối cuộc hôn nhân này.

Thẩm Duyệt xuất thân danh giá, hiểu lễ nghĩa — là nàng dâu lý tưởng trong mắt cha anh.

Cũng là người phụ nữ được cả Hải Thành công nhận là xứng đôi nhất với anh.

Cuộc hôn nhân này sẽ mang lại lợi ích khổng lồ cho cả hai gia tộc.

Một cuộc liên hôn hoàn hảo.

Còn tình yêu — chưa bao giờ nằm trong danh sách anh cần cân nhắc.

“Em biết anh không thích mấy nghi thức rườm rà…”

Thẩm Duyệt bước lại chỉnh cà vạt cho anh.

“Nhưng đây là hôn lễ duy nhất của đời em. Em hy vọng anh sẽ để tâm hơn một chút.”

Giọng cô mang theo lời cầu khẩn rất nhẹ.

Cố Cảnh Châu nhìn gương mặt không chút khuyết điểm ấy, trầm mặc vài giây.

“…Được.”

Cuối cùng anh vẫn gật đầu.

Anh từng nợ một người phụ nữ một đám cưới.

Lần này, anh sẽ trao cho Thẩm Duyệt tất cả danh phận và phô trương.

Xem như một cách bù đắp.

Đêm khuya.

Biệt thự nhà họ Cố.

Cố Chấn Hùng ngồi trong thư phòng, tay cầm danh sách khách mời, nụ cười không giấu nổi vẻ đắc ý.

Hôn lễ này không chỉ là chuyện cưới xin.

Đó còn là sân khấu để nhà họ Cố phô bày vị thế vượt trội trước toàn bộ giới thương nghiệp.

Ông ta hài lòng với cô con dâu tương lai đến cực điểm.

Trong mắt ông — đó mới là người phụ nữ xứng với con trai mình.

Còn Hứa Niệm?

Từ lâu đã bị ông ném ra khỏi ký ức.

Một cô gái nghèo ham tiền mà thôi.

Dùng tám trăm triệu để cắt đứt toàn bộ liên hệ với cô — là một trong những vụ mua bán hời nhất đời ông.

“Ba.”

Cố Cảnh Châu bước vào.

“Mọi thứ cho hôn lễ chuẩn bị ổn cả rồi chứ?”

“Vâng.”

“Tốt.” Cố Chấn Hùng gật đầu hài lòng.

“Kết hôn xong, con cũng nên ổn định lại. Nhà họ Cố còn chờ hai đứa sinh cho ta một đứa cháu trai kháu khỉnh.”

Cố Cảnh Châu không đáp.

Ánh mắt anh vô tình lướt qua một góc giá sách.

Nơi đó từng đặt một khung ảnh.

Tấm ảnh duy nhất của Hứa Niệm trong căn nhà này — ảnh tốt nghiệp của cô.

Trong ảnh, cô cười rất nhẹ, mang vẻ tri thức dịu dàng.

Sau khi cô rời đi, khung ảnh cũng bị người giúp việc cất mất.

Không hiểu vì sao tối nay anh lại nhớ đến nó.

“Đang nghĩ gì vậy?” Cố Chấn Hùng hỏi khi thấy anh thất thần.

“Không có gì.”

Anh kéo suy nghĩ trở lại.

“Con mệt rồi, về nghỉ trước.”

Rời khỏi thư phòng, anh đi ngang căn phòng từng là nơi anh và Hứa Niệm ở chung.

Cửa vẫn khóa.

Đã rất lâu anh chưa từng bước vào.

Anh dừng lại.

Như bị thôi thúc bởi một điều vô hình, anh đưa tay nắm lấy tay nắm cửa.

Cảm giác lạnh buốt khiến anh bừng tỉnh.

Mình đang làm gì vậy?

Một người phụ nữ đã biến mất năm năm… có gì đáng để nhớ?

Anh khẽ cười tự giễu, buông tay, quay về phòng mình.

Anh không hề biết —

Ngay khoảnh khắc anh quay lưng, một chiếc phi cơ tư nhân màu bạc xé toạc bầu trời đêm.

Đang từ từ hạ cánh xuống khu đỗ riêng của sân bay quốc tế Hải Thành.

Một cơn bão đã được ủ suốt năm năm…

Sắp sửa đổ bộ vào thế giới mà anh vẫn tưởng là hoàn hảo.

9.

Hôn lễ thế kỷ diễn ra đúng hẹn.

Khách sạn bảy sao xa hoa nhất Hải Thành bị nhà họ Cố bao trọn.

Bên ngoài đại sảnh, thảm đỏ trải dài bất tận, hai bên chen kín phóng viên tài chính vừa nghe tin đã lập tức đổ tới.

Đèn flash lóe lên không ngừng, gần như thắp sáng cả màn đêm.

Bên trong, mọi thứ càng phô trương đến cực hạn.

Đèn chùm pha lê khổng lồ buông xuống từ mái vòm, tỏa ánh sáng lấp lánh như kim cương.

Không khí quyện mùi champagne thượng hạng và hoa tươi, sang trọng đến mức khiến người ta gần như say ngay từ hơi thở đầu tiên.

Toàn bộ những nhân vật máu mặt của Hải Thành đều có mặt.

Vest chỉnh tề. Váy dạ hội lộng lẫy. Ly rượu sóng sánh.

Ai cũng nở nụ cười hoàn hảo, trò chuyện trong tiếng nhạc du dương.

Cố Chấn Hùng mặc bộ Đường trang đặt may riêng, gương mặt đỏ hồng vì phấn khích, liên tục tiếp đón khách quý.

Ông tận hưởng ánh nhìn ngưỡng mộ cùng những lời chúc tụng.

Khoảnh khắc này — trong cảm nhận của ông — chính là đỉnh cao đời người.

Khúc nhạc cưới chậm rãi vang lên.

Đèn trong đại sảnh vụt tắt.

Một luồng spotlight chiếu thẳng về phía cửa ra vào.

Chú rể — Cố Cảnh Châu — xuất hiện trong bộ lễ phục trắng đắt giá.

Từng đường nét trên gương mặt anh như được tạc nên bởi bàn tay hoàn mỹ của tạo hóa, đẹp đến mức khiến người ta khó rời mắt.

Vẻ lạnh lùng quen thuộc vẫn còn đó, nhưng vẫn đủ khiến hàng loạt phụ nữ khẽ thở dài kinh diễm.

Anh bước tới giữa sân khấu, đứng yên.

Ánh đèn chuyển hướng.

Cô dâu — Thẩm Duyệt — khoác tay cha mình, tiến vào trong tiếng nhạc.

Chiếc váy cưới do nhà thiết kế hàng đầu nước Pháp may thủ công, đính hàng vạn viên kim cương li ti, lấp lánh dưới ánh sáng.

Chiếc vương miện trên đầu càng thêm xa xỉ.

Cô giống hệt một nàng công chúa — kiêu sa và cao quý.

Dưới ánh nhìn của toàn bộ quan khách, Thẩm Duyệt chậm rãi bước về phía Cố Cảnh Châu.

Anh đưa tay đón lấy cô.

Hai người đứng cạnh nhau — xứng đôi đến hoàn hảo.

Dưới khán đài, Cố Chấn Hùng nở nụ cười mãn nguyện.

MC cất giọng đầy cảm xúc:

“Bây giờ, xin mời cô dâu chú rể trao nhẫn cho nhau.”

Cố Cảnh Châu cầm chiếc nhẫn lên, chuẩn bị đeo vào tay Thẩm Duyệt.

Đúng lúc ấy —

“RẦM!”

Cánh cửa chạm trổ nặng nề của đại sảnh bị đẩy bật ra.

Âm thanh vang dội khiến tất cả giật mình.

Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía cửa.

Ngược sáng — một dáng người mảnh mai nhưng cao ráo chậm rãi bước vào.

Cô mặc chiếc váy đỏ được cắt may sắc sảo, đôi giày cao gót bạc mười centimet phản chiếu ánh đèn.

Mỗi bước đi đều uyển chuyển — nhưng khí thế lại như mang theo thiên quân vạn mã.

Ánh sáng rọi lên gương mặt ấy.

Đẹp đến nghẹt thở.

Da trắng như tuyết.

Môi đỏ như lửa.

Đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh như băng, lặng lẽ quét qua toàn bộ đại sảnh.

Một vài vị khách lớn tuổi bỗng hít mạnh.

Gương mặt này… họ từng thấy qua.

Không phải là — cô con dâu bị nhà họ Cố đuổi đi năm năm trước sao?

Ly champagne trong tay Cố Chấn Hùng rơi xuống sàn.

“Choang!”

Thủy tinh vỡ tung, rượu bắn khắp nền đá cẩm thạch.

Nụ cười trên mặt ông đông cứng.

Trong mắt chỉ còn lại sự kinh hoàng.

Trên sân khấu, động tác của Cố Cảnh Châu cũng khựng lại.

Như bị đóng băng.

Chiếc nhẫn lơ lửng giữa không trung.

Anh nhìn chằm chằm người phụ nữ vừa bước vào.

Hứa Niệm.

Là cô.

Sao cô lại ở đây?

Và… sao cô có thể trở thành thế này?

Nụ cười hạnh phúc trên gương mặt Thẩm Duyệt vỡ vụn từng chút, thay bằng bối rối và nhục nhã.

Nhưng đó vẫn chưa phải cú sốc lớn nhất.

Sau lưng tôi —

Bốn đứa trẻ bước vào.

Bốn nhóc con tầm bốn, năm tuổi, đáng yêu như búp bê.

Hai trai, hai gái.

Chúng mặc lễ phục trắng đồng bộ, tay nắm tay.

Gương mặt ấy…

Như được sao chép từ Cố Cảnh Châu rồi thu nhỏ lại.

Ầm —

Cả đại sảnh nổ tung.

Khách khứa xôn xao, hết nhìn anh lại nhìn bốn đứa trẻ.

Ánh mắt kinh ngạc, tò mò, dò xét đan chéo khắp nơi.

Đám phóng viên gần như phát cuồng, máy ảnh chĩa thẳng về phía cảnh tượng kịch tính này.

Giữa muôn vàn ánh nhìn, tôi dắt các con bước từng bước chậm rãi đến trước sân khấu.

Dừng lại.

Ngẩng đầu.

Ánh mắt chạm thẳng vào đôi mắt đang chấn động của Cố Cảnh Châu.

Khóe môi tôi khẽ cong lên.

Một nụ cười bình thản.

Rất đẹp.

Cũng rất lạnh.

“Cố Cảnh Châu, lâu rồi không gặp.”

Giọng tôi không lớn — nhưng vang rõ trong đại sảnh đang im phăng phắc.

“Anh kết hôn, chuyện lớn như vậy… sao không báo cho tôi một tiếng?”

“Tôi đành phải tự mình tới đây…”

Tôi hơi nghiêng đầu, nụ cười sâu thêm vài phần.

“Gửi anh và cô dâu mới — một món quà cưới.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...